Anh trai của Tô Đan là Tô Lực vốn coi chuyện này như chuyện cười kể cho em gái nghe, không ngờ hôm sau em gái lại dẫn bạn học đến.
Tô Lực xoa cằm nhìn Từ Mộng Kỳ, ừm, trông xinh đấy, Thái tử chắc sẽ hài lòng. Hát thử vài câu xem nào, ồ, giọng hay đấy, có triển vọng nha.
Được rồi, chúng ta đi thử xem sao.
Cuối cùng, kết quả là Từ Mộng Kỳ đã trúng tuyển.
Tuy chỉ là một trong số nhiều ca sĩ, nhưng có thể làm việc ở nơi ăn chơi như quán bar, mỗi ngày hát vài tiếng, sau giờ làm còn có thể mời rượu kiếm thêm chút tiền boa, cảm giác quả thật không thể tốt hơn. Nói chung, Từ Mộng Kỳ khá hài lòng về điều này.
Thế là, Từ Mộng Kỳ về nhà ngày càng muộn.
Đi đêm lắm có ngày gặp ma.
Từ Mộng Kỳ trông khá xinh đẹp, làm việc ở quán bar lâu như vậy, không phải không có người để ý đến cô ta. Nhưng quán bar này hình như có chút chống lưng, bên trong quán không ai dám ra tay. Còn bên ngoài quán, Từ Mộng Kỳ lần nào cũng đi cùng hai anh em Tô Đan, Tô Lực về, có đàn ông đi cùng quả thực không dễ xuống tay.
Tuy nhiên, luôn có những lúc bất ngờ.
Hôm đó, Tô Đan đến tháng, đau bụng không chịu nổi, không thể đi chơi cùng Từ Mộng Kỳ được nữa, bèn nhờ anh trai tối đưa Từ Mộng Kỳ về. Tô Lực có chút cảm tình với Từ Mộng Kỳ, nghe em gái nói vậy liền đồng ý ngay.
Buổi tối, Tô Lực định đưa Từ Mộng Kỳ về nhà, không ngờ cậu nhóc đã hứa trực thay ca cho anh ta lại có việc đột xuất, nói một tiếng rồi chuồn mất. Tô Lực bất đắc dĩ nhìn Từ Mộng Kỳ, muốn cô ta đợi một lát.
Làm việc ở đây tuy trông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng có những chỗ không thể lơ là, nhất là vào ban đêm. Nhân viên trực ca trong quán bar có thể thay đổi, nhưng tuyệt đối không thể không có người trông coi, nếu không sẽ bị sa thải ngay lập tức, không những bị đuổi việc mà còn phải bồi thường một khoản tiền lớn, những điều này đều đã được ghi rõ trong hợp đồng.
Tô Lực vừa định tìm người trực thay thì bị Từ Mộng Kỳ ngăn lại. Cô ta khăng khăng muốn tự bắt taxi về nhà. Mãi mới thuyết phục được Tô Lực quay lại, Từ Mộng Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm.
Đối với Tô Lực cao to này, cô ta thật sự không có ý gì. Tuy cảm ơn sự giúp đỡ của anh ta, nhưng cô ta vẫn cảm thấy nên giữ khoảng cách thì tốt hơn. Cô ta đã nhắm trúng một thiếu gia thường đến quán bar, đang giăng lưới, thấy sắp khơi dậy được sự hứng thú của vị thiếu gia kia rồi, lúc này mà có hiểu lầm gì thì không hay. Mặc dù người cô ta thực sự muốn câu là Thái tử, nhưng kể từ khi tuyển dụng kết thúc, cô ta chưa gặp lại Thái tử ở quán bar. Không có cá, mồi câu tốt mấy cũng vô dụng, cô ta đành phải bất đắc dĩ chuyển mục tiêu.