Mặc dù sau này giàu rồi, không cần vất vả như vậy nữa, nhưng thói quen chế tạo kiếm sắt tinh luyện lại được giữ lại rất tốt. Trong xưởng gia công có ba ô cố định, một ô chứa quặng sắt, một ô chứa kiếm sắt, một ô chứa kiếm sắt tinh luyện.
Bởi vì động lực của xưởng gia công là năng lượng, cho nên, dù là kiếm sắt bình thường, chỉ cần nó xuất xưởng từ đây, liền được dán nhãn "chém sắt như chém bùn", huống chi là kiếm sắt đã qua tinh luyện!!
Cho nên, tuy là ép mua ép bán, nhưng hai vạn tệ này Tán Tài Đồng Tử tiêu không hề lỗ, không những không lỗ, mà còn lời to nữa là đằng khác.
Ở Lục địa Vô Tận, nắm đấm ai to thì người đó có lý, dù bạn cướp sạch của người khác cũng chẳng sao. Nhưng đây không phải Lục địa Vô Tận. Từ Đồng cần tiền, nhưng cô biết, ở hiện đại, kiếm tiền phải đúng đạo lý, cho nên mới dùng giá hữu nghị giảm giá 2 vạn tệ để bán kiếm sắt tinh luyện cho Tán Tài Đồng Tử.
Hai vạn tệ này là dành cho Từ Mộng Kỳ.
Từ khi tìm được việc làm, Từ Mộng Kỳ ngày nào cũng bận đến khuya mới về. Lúc đó, ba mẹ Từ đều đã mệt mỏi ngủ say, chỉ có Từ Đồng, vì ngủ nông lại nằm ở phòng khách, nên lần nào cũng bị cô ta đánh thức.
Từ Mộng Kỳ trông giống mẹ ruột, mắt to, mặt trái xoan, nhìn rất rạng rỡ. Đuôi mắt hơi xếch lên, ánh mắt lúng liếng, lại thêm vài phần quyến rũ. Từ khi biết cách trang điểm, Từ Mộng Kỳ trông còn xinh đẹp hơn trước.
Khoảng thời gian này Từ Mộng Kỳ rất cố gắng, cô ta tiết kiệm cả tiền ăn để mua mỹ phẩm.
Ngày nào cũng đói đến hoa mắt chóng mặt, người không biết còn tưởng mẹ Từ bỏ đói cô ta.
Mối quan hệ giữa Từ Mộng Kỳ và mẹ Từ chỉ duy trì ở bề ngoài. Vì vậy, sau khi biết Từ Mộng Kỳ tìm được việc, không chết đói được, mẹ Từ cũng không quản cô ta nữa.
Ba Từ thì có ý muốn quan tâm, nhưng vì bận rộn nên mãi cũng không có cơ hội. Lâu dần, thấy tình hình Mộng Kỳ có vẻ ổn, ông cũng thôi.
Không ngờ chỉ một chút lơ là, Từ Mộng Kỳ đã gặp rắc rối.
Từ Mộng Kỳ có giọng hát hay, lại thích ca hát. Những dịp trường tổ chức biểu diễn văn nghệ như Tết Nguyên Đán, lễ kỷ niệm trường, Từ Mộng Kỳ luôn có một tiết mục hát. Cô ta thích cảm giác đứng dưới ánh đèn sân khấu, được mọi người chú ý.
Khi ba mẹ Từ bảo cô ta đi tìm việc, thực ra cô ta định lấp liếʍ cho qua như trước đây. Không ngờ, một lần tình cờ than thở lại bị cô bạn thân Tô Đan nghe thấy. Tô Đan lập tức hiến kế cho cô ta – đến quán bar hát.