Song song với độ hot của Bàn Long, dĩ nhiên không thể tránh khỏi những làn sóng công kích từ anti-fan. Tất cả mọi chi tiết của Bàn Long đều bị soi dưới kính lúp, bất kỳ lúc nào cũng có thể bị lôi ra bới móc.
【Tổng hợp những tình tiết trong Bàn Long phá nát tam quan】
【Bàn Long đạo văn】
【Những chi tiết ghê tởm trong Bàn Long khiến người đọc không chịu nổi】
Thư Trừng cứ mở rồi lại đóng trang web, lặp đi lặp lại. Cô đọc hết những lời mắng chửi từ anti-fan, không tức giận mà ngược lại còn bật cười. Sau khi dọn sạch mọi thông tin tiêu cực liên quan đến mình, cô đăng nhập vào Weibo của An Chi Nhược Tố.
Ngón tay cô gõ liên hồi trên bàn phím, chỉnh sửa lại một chút rồi nhấn đăng.
Tại ký túc xá đại học, một đám nam sinh đang ngồi lướt Weibo vừa xem vừa tán gẫu.
“Hiện tại Bàn Long đúng là hot thật nhưng cũng bị một đám anti-fan công kích te tua. Lần phát sóng trực tiếp trước đây, những gì An Đại nói cũng bị lôi ra mắng chửi. Nếu Bàn Long của An Đại bị đánh giá là chất lượng không bằng người khác thì sợ rằng An Đại cũng tiêu luôn rồi.”
“Đùa gì chứ! Làm sao tụi mình có thể để An Đại thua được!”
“Nghe nói mấy ngày nay An Đại chỉ lo đăng chương mới không nói gì ngoài lề, Weibo cũng không thèm cập nhật. Nếu không phải mỗi ngày vẫn còn chương mới, người ta còn tưởng ảnh xảy ra chuyện gì rồi ấy!”
“Mau coi! An Đại cuối cùng cũng đăng Weibo mới rồi!” Một nam sinh la lên, gọi cả phòng ùa lại xem.
“Cái gì! An Đại nhớ ra là mình còn cái Weibo à!”
“An Đại viết gì thế?”
“Là một bài thơ! Mau tới xem!”
【An Chi Nhược Tố V:
Cắm rễ núi xanh chẳng buông tay,
Dẫu đá nứt vẫn bền gan không dời.
Ngàn ma vạn quỷ ta chẳng ngại.
Dẫu gió bốn hướng vẫn thẳng người!
- Trúc Thạch, An Chi Nhược Tố kèm theo hình ảnh.】
Bài đăng vừa lên, khu bình luận liền bùng nổ.
【Phong Thiếu V: Ha ha ha, cuối cùng An Đại cũng lên tiếng phản kích! Đỉnh thật!】
【Tức phụ ngươi trường jj: An Đại à, đừng bận tâm đến lũ anti-fan đó. Đám ngốc ấy ngoài việc lải nhải "tất", còn biết làm gì khác đâu!】
【Zxc: An Đại, đừng bận tâm đến anti-fan. Bởi vì tác giả là cậu nên chúng tôi mới yêu mến truyện đến vậy. Không ai có thể cản bước cậu trừ chính cậu. Nếu vậy, hãy cứ vương giả bước tiếp. Hãy ngông cuồng, hãy rực rỡ, dùng chiến thắng để nói cho cả thế giới biết ta là vương!】
【Duy Ái Thịnh Thế Tinh Thần: Trời ạ, bài thơ này quá đỉnh! Đọc càng nhiều lại càng thấy có hương vị! Không hổ là An Chi Nhược Tố!】
【Lão Nạp: Một câu ‘ngàn ma vạn đánh còn kiên cường, mặc ngươi đông tây nam bắc gió’ thôi cũng đủ khiến tôi phục anh cả đời!】
【Bạch Nguyệt Quang 2333: An Đại đúng là quá đỉnh! Không chỉ viết tiểu thuyết hay mà còn làm thơ hay đến mức này nữa cơ đấy!】
Thư Trừng cười lạnh tiếp tục lướt xem các bài viết công kích Bàn Long, Đấu Phá Thương Khung và cả những lời chỉ trích cô. Sau khi đăng Weibo, ánh mắt cô bất chợt dừng lại nơi đầu giường nơi có “Nho Nhỏ Vinh” đang ôm gối ngồi co lại.
Trong lòng thấy buồn bực, không suy nghĩ nhiều cô liền kéo ngăn bàn ra, móc ra một cây kéo.
Cô thiếu niên cầm kéo trong tay, môi mím lại thành một đường thẳng, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào phần gồ lên dưới lớp vải nơi Nho Nhỏ Vinh đang ngồi, chuẩn bị xuống tay cắt một nhát.
Thư Trừng cầm kéo, ngón tay thon dài khẽ động cắt bỏ cụm rễ nhỏ phía dưới chậu vinh từ một gò đất thấp.
“Loảng xoảng” Cụm vinh bị cô tiện tay ném đi, bay trúng cánh cửa phòng phát ra tiếng vang.
Cô nhảy xuống từ cạnh tủ quần áo thay một bộ quần áo mới, chỉnh lại sơ qua dáng vẻ, cầm theo điện thoại và chìa khóa rồi rời khỏi nhà.
Vinh Tuyển Dịch ánh mắt trầm tĩnh, đen láy cứ thế nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, chờ tin nhắn phản hồi từ Thư Trừng.
Một lúc sau, hắn soạn một tin nhắn gửi cho thiếu niên nào đó: “Ngươi đang giận à.”
Thư Trừng nghe thấy tiếng thông báo vang lên từ túi, một tay luồn lên xoa mái tóc mình tay còn lại lấy điện thoại ra.
Cô lướt mắt qua tên người gửi, khóe môi khẽ cong lên mang theo ý cười biểu cảm dửng dưng không rõ là vui hay giận. Ngón tay cô dừng lại ở nút nguồn trực tiếp tắt máy.
Đêm sâu tĩnh mịch, giữa ánh đèn hào nhoáng và âm nhạc điên cuồng trong quán bar, tiếng nhạc điện tử nặng nề dội vào tai như muốn xé toạc không gian.
Trai gái trong sàn nhảy lắc lư điên cuồng, vặn vẹo eo và hông không chút kiêng dè. Cả những người ngồi ở góc cũng đều đắm chìm trong men rượu, tiếng ly chạm nhau loảng xoảng, tiếng cười mất kiểm soát vang vọng khắp nơi.
Thư Trừng chọn một góc rồi ngồi xuống, búng tay ra hiệu gọi một ly Brandy.
Vương Long liếc nhìn thiếu niên đang ngồi trong góc, vẻ mặt vừa cao ngạo vừa lười nhác. Hắn lập tức bước nhanh tới, hít sâu một hơi: “Thư Trừng.”
Cô nhướng mày, mí mắt khẽ nâng lên, lười nhác liếc nhìn hắn khóe môi hiện ra một nụ cười nhàn nhạt, “Ồ, là cậu à?”
Vương Long siết chặt nắm tay, nghĩ tới mẹ mình đang bệnh nặng nằm trên giường, đang rất cần tiền chữa trị. Trước đó, hắn từng công khai đoạn ghi âm của Từ Hạo trong lớp học. Mấy tháng làm thuê nơi này, hắn không ngờ lại gặp lại Thư Trừng.
“Hôm nay tâm trạng tôi không tốt nên chẳng còn kiên nhẫn với ai hết.” Thư Trừng lười biếng liếc hắn một cái rồi tiếp tục uống một ngụm rượu. Men cay nồng trượt qua cổ họng, nóng rực. “Cậu muốn nói về Từ Hạo hay là chính cậu?”
“Tôi... chính tôi.” Vương Long nghiến răng, quãng thời gian làm thuê vừa rồi khiến tính cách hắn thu liễm đi nhiều.
Thư Trừng liếc qua hắn. Mái tóc một bên đỏ, một bên xanh ngày xưa đã không còn thay vào đó là màu tóc đen giản dị.
Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết mấy ngày nay Vương Long sống không dễ dàng. Người ta thường chỉ khi trải qua đau đớn rồi, mới có thể học cách trở thành một phiên bản hoàn toàn mới của chính mình.