“Giả vờ đáng yêu ấy à? Chuyện nhỏ thôi!”
Cô mà giả vờ đáng yêu thì vẫn đáng yêu, còn người khác mà cố gắng làm thế thì lại chỉ thấy kém duyên. Dù thế nào đi nữa, cô cũng chẳng thể bị xem là “kém duyên” được!
Thiếu niên xoa mái tóc đen mềm, ngón tay thon dài lướt qua màn hình điện thoại, gửi lời mời gọi video call tới người đàn ông kia.
Tại A Quốc.
Điện thoại của người đàn ông vang lên tiếng “ting”, một cô gái tóc vàng cầm lấy điện thoại, nhìn thấy yêu cầu video liền không chút do dự nhấn nhận.
Cô gái tóc vàng tên là Sonny còn chưa kịp lên tiếng thì bên kia đã truyền đến một giọng nói lười biếng nhưng lại pha chút ý cười.
Sonny khá giỏi tiếng Trung nên lập tức hiểu được đối phương vừa gọi: “Bảo bối”.
Cô nhướng mày, đôi mắt màu vàng kim nhìn vào thiếu niên vừa xuất hiện trên màn hình, khóe môi đỏ mọng nở nụ cười rạng rỡ dùng tiếng Trung có chút cứng ngắc đáp:
“Hắc, cậu thật thẳng thắn!”
Thiếu niên có gương mặt vô cùng tinh xảo, mái tóc đen rối nhẹ mang chút hoang dã, xương quai xanh lộ rõ quyến rũ đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Thư Trừng hơi sững người, mắt nhìn chằm chằm vào cô gái tóc vàng gợi cảm trên màn hình, giọng có chút trầm xuống:
“Anh ấy đâu?”
Sonny nhướng mày môi cong cong quyến rũ hết phần thiên hạ: “Vinh đang tắm.”
Thư Trừng nhướng mày, đôi mắt đen nhánh như thạch anh nhìn cô gái trên màn hình, khóe môi đỏ thắm khẽ cong, giọng điệu chậm rãi: “Hai người… vừa mới làm gì à?”
“Cậu nghĩ sao?” Sonny vuốt nhẹ mái tóc xoăn vàng óng từng cử động đều giống như một yêu tinh mê người.
“Còn cậu? Cậu với anh ấy là quan hệ gì?”
“Quan hệ giữa tôi và anh ấy à?” Thiếu niên đưa ngón trỏ chạm trán như đang suy nghĩ điều gì.
Một lúc sau, thiếu niên nhếch môi cười ánh mắt đầy khıêυ khí©h nhìn thẳng vào cô gái kia, môi mỏng khẽ mấp máy, giọng nói lười biếng nhưng ngạo nghễ:
“Thôi, tôi thấy không nên nói nhiều thì hơn. Nói nhiều quá lại phải gắn mosaic.”
Sonny chú ý tới ánh mắt khıêυ khí©h của thiếu niên, bật cười đến rực rỡ môi đỏ cong lên, giọng nói mang theo vài phần mê hoặc: “Nhóc con, em thú vị thật đấy!”
Vinh Tuyển Dịch từ nhà vệ sinh bước ra, đôi mắt đen như mã não toát lên hơi thở lạnh lẽo. Môi mỏng khẽ mở, giọng nói lạnh đến cực điểm: “Ra ngoài.”
Sonny đưa màn hình video call về phía người đàn ông. Anh ta lười biếng quét ánh mắt lạnh nhạt về phía màn hình điện thoại nhìn thấy thiếu niên bên kia.
Người đàn ông nhíu mày toàn thân toát ra khí lạnh: “Bỏ điện thoại xuống, ra ngoài.”
Sonny khẽ cười. Người đàn ông này chưa từng nhắc lại điều gì lần thứ hai, cô đương nhiên hiểu rõ điều đó.
Cô buông điện thoại, nghiêng đầu môi khẽ cong lên một nụ cười nửa vời thử thăm dò: “Cậu nhóc đó thú vị thật đấy cho tôi chơi vài ngày được không?”
Nghe câu nói này, cả Thư Trừng và Vinh Tuyển Dịch đều đồng loạt nheo mắt lại.
Ánh mắt lạnh băng của Vinh Tuyển Dịch quét về phía Sonny, con ngươi sâu thẳm như đáy hồ, môi mỏng hơi cong lên thành một nụ cười giọng nói ôn hòa như gió xuân tháng ba:
“Luyện ngục, ba tháng.”
“Ôi không…” Sonny sững người. Luyện ngục - nơi quái quỷ đó, cô từng vào một lần liền không muốn quay lại. Mỗi lần vào đó, thực lực sẽ tăng lên không ít nhưng cái nơi đáng sợ đó chẳng khác gì ác mộng!
Ánh mắt nghiêm nghị của Vinh Tuyển Dịch phủ xuống người cô, môi mím chặt hơi thở ngày càng lạnh. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Sonny khi đối diện với áp lực đáng sợ từ người đàn ông kia.
Cô luôn biết người này không bao giờ chấp nhận bị cãi lời. Từ trước đến nay, anh nhẫn nhịn cô cũng chỉ vì nể mặt cha cô cho cô giới hạn lớn nhất có thể.
“Vâng.” Sonny cụp mắt, xoay người rời khỏi phòng anh chạy thẳng về phía sàn đấu quyền anh.
“Bốp!” “Bốp!” “Bốp!”
Tiếng nắm đấm va chạm vào thân thể vang lên liên tiếp.
Sonny lạnh lùng nhìn gã đàn ông to cao ngã gục dưới chân, hừ nhẹ đầy khinh bỉ.
Cậu thiếu niên đó rốt cuộc là ai?
Video call? Vừa mở miệng đã gọi là bảo bối?
Phần lớn cuộc trò chuyện đều bị che bởi tiếng rè?
Sonny siết chặt nắm tay. Phản ứng của người đàn ông vượt ngoài dự đoán của cô. Luyện ngục?
Chỉ vì một câu “Cậu nhóc đó thú vị thật đấy cho tôi chơi vài ngày được không?” mà bắt cô đi luyện ngục sao?
Hay chỉ là mượn cớ, tiện tay đẩy cô vào đó?
Sonny cau mày, trầm ngâm suy nghĩ.
Thư Trừng ấn nút tắt màn hình, đóng cuộc gọi video nằm ngửa trên giường. Mái tóc đen phủ xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn trừng trừng lên trần nhà môi khẽ mím.
Người phụ nữ tóc vàng uốn lượn kia, từng cử chỉ đều như một yêu tinh dụ người. A Tiểu Vinh thích kiểu phụ nữ như vậy sao?
Thư Trừng trở mình, vùi mặt vào gối lặng lẽ đến mức hoàn toàn không giống dáng vẻ bỡn cợt ngày thường của cô.
Thiếu niên ngồi bật dậy, mở to mắt đôi mắt đen sâu như đáy giếng. Cô nhìn bộ đồ ngủ hình gấu hoạt hình mình mua lúc ngang qua trung tâm thành phố, bật cười lạnh rồi tiện tay ném sang một bên.
Thư Trừng cũng chẳng rõ rốt cuộc cảm xúc của mình lúc này là vì điều gì. Cô chỉ biết, tâm trạng mình đang vô cùng tệ.
Cô mở laptop, truy cập vào website tiểu thuyết Sao Trời lướt qua chỉ số của truyện Bàn Long.
Lúc Vinh Tuyển Dịch cầm điện thoại lên lần nữa, cuộc gọi video đã bị tắt.
Vinh Tuyển Dịch hơi nhíu mày, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần tự phụ: “Nhóc con đang giận à?”
Lông mày anh càng nhíu chặt hơn nhớ lại những lời Sonny vừa nói, đôi mắt đen trầm dường như vụt qua một tia giận hiếm thấy.
Giữa Bàn Long và Muôn Đời Thần Ma, cuộc chiến long tranh hổ đấu này có thể xem là kỳ tích lớn nhất trong giới văn học mạng năm nay.
An Chi Nhược Tố vì bộ phát sóng trực tiếp mà hút về cả triệu fan còn khi Bàn Long công bố truyện mới thì lại trực tiếp đè ép đại thần Long Khiếu và Muôn Đời Thần Ma.