Hai người đã phải đi một quãng đường dài, đợi suốt một buổi chiều dưới nắng nóng gay gắt để cuối cùng có thể gặp Khuông Phàn.
Khi Khuông Phàn đến các fan xô đẩy nhau để xin chữ ký nhưng anh chỉ cau mày không nói một lời rồi bỏ đi. Đột nhiên một nữ sinh bị đẩy ngã xuống đất.
Đường Quân vội chạy đến, đỡ nữ sinh dậy hỏi: “Cô không sao chứ?”
Nữ sinh nhìn về phía Khuông Phàn mệt mỏi đáp: “Không sao đâu nhưng Phàn Phàn quan trọng hơn.”
Đường Quân nhíu mày, không nhịn được nói: “Cô quan trọng nhất đừng lo cho anh ta!”
Nữ sinh xoa nhẹ vết thương lắc đầu: “Không sao, Phàn Phàn mới là người quan trọng.”
Đường Quân nhìn xung quanh thấy mọi người vây lấy Khuông Phàn, lòng chán nản. Cô nhớ rõ khoảnh khắc khi nữ sinh ngã Khuông Phàn chỉ quay đi mà không thèm nói một lời, cũng chẳng bận tâm.
Cô lặng lẽ đứng nhìn nữ sinh khó khăn bước đi cố gắng chen vào đám đông để xin chữ ký từ Khuông Phàn. Mọi người chỉ mải mê với thần tượng của mình mà không quan tâm gì khác.
Sự kiện kết thúc, Trần Tử Kỳ lén lút vào hậu trường tìm Khuông Phàn còn Đường Quân chỉ đứng ngoài đợi.
Cô đợi đến tối khi Trần Tử Kỳ bước ra với đôi mắt đỏ hoe cô vội hỏi chuyện gì đã xảy ra nhưng Trần Tử Kỳ không nói gì.
Ngày hôm sau, Đường Quân vô tình nghe được một đoạn ghi âm trong điện thoại của Trần Tử Kỳ.
“Cậu mới vào nghề bao lâu rồi! Cậu có biết fan ảnh hưởng lớn như thế nào không? Hôm nay fan của cậu bị đẩy ngã suốt sự kiện cậu lại lạnh nhạt, nếu paparazzi chụp được thì sao?”
“Lưu ca, sao có gì đâu. Chỉ là một fan té ngã thôi có tiền là xong.”
“Cậu có hiểu giới giải trí này không? Cậu có được đến đây không phải nhờ người phía sau che chở sao?”
“Lưu ca, tôi không cố ý đâu chỉ là đẩy mạnh một chút thôi.”
“May mà hôm nay không có tin gì bị tung ra nếu không cậu sẽ xong đời đấy!”
“Em hiểu rồi.”
“Phàn Phàn, cậu thật ngoan.”
Đường Quân giật mình khi nghe thấy giọng nói của một cô gái lạ nhưng vẫn là người mà Trần Tử Kỳ gọi là “Lưu ca.”
“Phàn Phàn, đây là 50 triệu cậu nhận lấy nhé.”
“Phàn Phàn không cần đưa tiền cho tôi, tôi không nói ra đâu. Tôi biết cậu không cố ý là cô nữ sinh đó xứng đáng bị như vậy.”
“Em thật là một cô bé ngoan.”
Đường Quân nghe xong đoạn ghi âm ánh mắt cô tối lại nhìn chằm chằm Trần Tử Kỳ. “Cậu đã nghe đoạn này rồi phải không?”
Trần Tử Kỳ im lặng cắn môi gật đầu: “Vâng.”
Đường Quân nhắm mắt lại không ngờ chỉ vì muốn gặp thần tượng mà cô lại vô tình nghe được những bí mật đen tối này.
Cuối cùng, Khuông Phàn vẫn là người mà cô yêu thích suốt bao năm. Từ khi Khuông Phàn bắt đầu sự nghiệp cô đã chú ý đến hắn cho đến khi Trần Tử Kỳ nghe được đoạn đối thoại kia, cô vẫn không dám tin rằng thần tượng của mình lại là người như vậy.
“A Quân, đến giờ tôi vẫn cảm thấy đoạn đối thoại đó chỉ là một hiểu lầm thật sự không thể tin được Khuông Phàn lại như vậy.”
Đường Quân trầm tư tai vẫn văng vẳng những lời nói trong đoạn ghi âm.
“Phàn Phàn, không cần đưa cho tôi chi phiếu tôi sẽ không nói ra ngoài đâu, tôi biết chắc là cậu không cố ý. Là cô gái kia mới xứng đáng.”
Không cố ý? Cô gái ấy xứng đáng?
Đường Quân không hiểu rốt cuộc là kiểu fan nào có thể nghe chính tai những lời như vậy mà vẫn chọn làm ngơ? Rốt cuộc là kiểu nhân sinh quan nào lại có thể nói ra những lời như “Cô gái ấy xứng đáng”?
Đường Quân nhắm mắt lại cố gắng che giấu cảm xúc phức tạp trong mắt lòng cô lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.
“Cậu không sao chứ?”
“Không bị tổn thương gì chứ, Phàn Phàn?”
“Lúc nào cũng vậy! Cậu quan trọng nhất!”
“Không sao đâu, Phàn Phàn quan trọng hơn.”
Đường Quân nhìn chằm chằm Trần Tử Kỳ trong giọng nói chứa đầy sự giận dữ: “Cậu định xử lý đoạn ghi âm này thế nào?”
“A Quân, tôi… tôi không biết.” Trần Tử Kỳ nghẹn ngào đáp. “A Quân, tôi không biết. Thật sự không biết, đừng hỏi tôi nữa.”
Đường Quân nhìn Trần Tử Kỳ, người đang dần cúi đầu xuống đôi vai khẽ run rẩy không khỏi cảm thấy nghẹn ngào.
“Nếu công bố đoạn ghi âm đó ra ngoài liệu Khuông Phàn có bị vùi dập không?” Trần Tử Kỳ nghẹn ngào hỏi.
“Sẽ.” Đường Quân chậm rãi vỗ lưng Trần Tử Kỳ đáp lại.
Cô là người yêu thích nhan sắc từng thích Khuông Phàn vì ngoại hình của hắn nhưng sau lần đi cùng Trần Tử Kỳ đến Giang Thành gặp Khuông Phàn cảm xúc của cô đối với hắn đã không còn như trước, huống chi là sau khi nghe đoạn ghi âm này.
Còn Trần Tử Kỳ thì khác cô ấy luôn coi Khuông Phàn là thần tượng là tín ngưỡng.
Khi một tín ngưỡng sụp đổ, cô ấy sẽ bị tổn thương bối rối, Đường Quân thật sự không dám tưởng tượng cảnh đó.
Đường Quân cầm chuột tạm dừng hồi ức trong đầu, lướt qua bảng tìm kiếm nóng về Khuông Phàn và Loạn Thế Giai Nhân trên Weibo, trầm mặc không nói.
Với tính cách của Tử Kỳ khi cô ấy chưa nghĩ thông suốt chắc chắn sẽ không công khai đoạn ghi âm đó.
Vậy cô phải làm gì bây giờ?
Bóng đêm dần buông xuống.
Vinh Tuyển Dịch ngồi nhìn chằm chằm màn hình máy tính, sắc mặt hắn lạnh lùng, nhìn thấy đám bình luận công kích trên mạng về nữ nhân kia lòng không khỏi khó chịu.
Dù biết rằng muốn nhận được sự khen ngợi thì phải chấp nhận những lời chỉ trích nhưng hắn vẫn cảm thấy tức giận khi thấy những lời lẽ cay nghiệt này. Có lẽ, đó chính là tình yêu!
Hắn nhớ lại hình ảnh của thiếu niên với chiếc khuyên tai đỏ luôn mang nụ cười nhạt nhẽo trên môi, ánh mắt tự tin ngút ngàn. Vinh Tuyển Dịch khẽ nhíu mày ánh mắt đen tối như đáy biển lướt qua màn hình với cảm xúc phức tạp.
Hắn biết thiếu niên đó sẽ không để mình rơi vào tình thế bất lợi nhưng tại sao lại có cảm giác bực bội khó chịu trong lòng?
Vinh Tuyển Dịch nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm nhìn vào màn hình máy tính không còn liên hệ gì với thiếu niên kia từ khi bước vào đoàn phim.