Chương 36: Soái Khí Nam Thần

Cô vừa nói vừa nhẹ nhàng đẩy người phụ nữ cao ráo quyến rũ bên cạnh. "Nhan Nhan, cậu đẹp như thế mau đến xin số điện thoại đi!"

Nhan Nghiên nở nụ cười đầy tự tin. Cô hơi nghiêng đầu đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, bàn tay trắng nõn vén nhẹ mái tóc xoăn gợn sóng.

Sau đó cô bất ngờ nâng cằm Phan Mộng lên ánh mắt sắc sảo nhìn xuống:

"Mộng Mộng, chờ mà xem!"

Nhan Nghiên xỏ chân vào đôi giày cao gót đỏ rực, khóe môi vẽ nên nụ cười quyến rũ. Cô uốn éo dáng người đầy phong tình từng bước tiến đến bên cạnh Vinh Tuyển Dịch.

Đến gần, cô "vô tình" bước hụt một nhịp cả người nghiêng về phía anh như thể sắp ngã vào lòng anh.

"Anh gì ơi, tôi lỡ chân rồi..."

Nhan Nghiên ngẩng đầu ánh mắt long lanh nhìn người đã đỡ lấy mình sau đó lướt nhanh qua người đàn ông phía sau. Khoảnh khắc đó, tim cô chợt đập nhanh hơn.

Từ xa đã thấy anh ta đẹp trai nhưng đến gần lại càng mê hoặc hơn! Bộ vest được cắt may tinh xảo, chiếc đồng hồ xa xỉ, gương mặt hoàn hảo không tì vết… Một cực phẩm đàn ông thực thụ!

Nhan Nghiên khẽ cúi thấp người, phần ngực lộ ra đầy quyến rũ qua lớp váy trễ nải. Cô mỉm cười đầy mê hoặc trong lòng thầm nghĩ:

Người đàn ông này, tôi nhất định phải có được!

Từ phía xa, ánh mắt Thư Trừng khẽ híp lại nhìn toàn bộ màn kịch diễn ra trước mắt. Khóe môi cô vẫn giữ nguyên nụ cười bí ẩn giọng nói tuy lễ phép nhưng lại có chút xa cách:

"Tiểu thư, cô có chuyện gì sao?"

Vinh Tuyển Dịch khẽ nhướng mày khóe môi cũng thấp thoáng ý cười.

Đôi mắt sâu thẳm như vũ trụ lặng lẽ dừng trên người Thư Trừng. Người phụ nữ này rốt cuộc còn bao nhiêu lớp mặt nạ nữa đây?

Lúc này, Nhan Nghiên mới chú ý đến chàng trai vừa đỡ lấy mình. Khuôn mặt anh tinh tế, đường nét hoàn mỹ đôi mắt cong cong như chứa cả bầu trời đêm lấp lánh.

Đặc biệt là chiếc khuyên tai đỏ thẫm nơi tai trái khiến sự thanh lịch trong anh thêm phần ngông cuồng, phóng khoáng.

Chắc là em trai của anh ta rồi!

Nhan Nghiên khẽ chau mày giả bộ che mắt cá chân giọng nói mang theo chút yếu đuối đáng thương:

"Hình như tôi bị trật chân rồi..."

"Trùng hợp ghê tôi biết chút y thuật."

Nụ cười trên môi Thư Trừng dường như không bao giờ tắt ánh mắt cũng chẳng thể đoán được cô đang nghĩ gì. Là thật sự quan tâm hay chỉ đơn giản là đang trêu chọc đối phương?

Nhan Nghiên giật mình nhưng rất nhanh đã trấn tĩnh lại. Một cậu nhóc mà cũng đòi biết y thuật? Đúng là chuyện nực cười!

Thế nhưng ngay khoảnh khắc Thư Trừng nhẹ nhàng bắt mạch cho cô, Nhan Nghiên lại có chút hoảng hốt. Cậu ta ra dáng quá nhỉ?

Nhưng ngay sau đó, Thư Trừng ghé sát vào tai cô, giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo ý cười nhàn nhạt:

"Cô nương, cô đúng là người bận rộn quá nhỉ. Trên giường của cô lúc nào cũng có người mới à?"

"Cậu nói linh tinh cái gì vậy!"

Mặt Nhan Nghiên lập tức đỏ bừng ánh mắt tức tối trừng về phía Thư Trừng. Cô ta muốn đẩy cậu ra nhưng vừa động tay, Thư Trừng đã nhẹ nhàng lách đi như chẳng tốn chút sức lực nào.

Bàn tay cậu thong thả đút vào túi áo tà áo khẽ lay động theo làn gió nhẹ thổi qua bóng dáng ung dung mà đầy phong thái.

Nhan Nghiên một tay đỡ lấy chân bị thương tay còn lại chỉ vào Thư Trừng, mắt không rời khỏi Vinh Tuyển Dịch. Cô ta nhìn anh rồi vội vàng xin lỗi: "Đây là em trai anh đúng không? Xin lỗi, xin lỗi!"

Phan Mộng đứng bên cạnh thấy Nhan Nghiên lúng túng và ngớ ngẩn mà không thể chịu được sự ầm ĩ này.

Cô ta vốn là người dễ nổi nóng giờ còn không biết mình đã đυ.ng phải người khó chơi. Phan Mộng khẽ nhếch môi, cười nhẹ rồi nhanh chóng bước tới đỡ lấy Nhan Nghiên và giả vờ lo lắng, nhẹ nhàng hỏi: "Nhan Nghiên, sao vậy? Cô không sao chứ?"

Thư Trừng híp mắt ánh nhìn thâm sâu như hắc diệu thạch không rời khỏi người phụ nữ trong bộ váy trắng trước mắt.

Cô quan sát vẻ ngoài tươi tắn của người này nhưng không giấu nổi niềm vui khi thấy người khác gặp rắc rối.

"Xin lỗi nhé, Nhan Nghiên tính tình có chút nóng nảy làm phiền mọi người rồi. Mong mọi người đừng để ý!" Phan Mộng cười tươi, ánh mắt nhìn Vinh Tuyển Dịch đầy ẩn ý.

Cô nhẹ nhàng vén tóc mái dáng vẻ ôn nhu dễ gần, giống như một người phụ nữ hiền hòa, tốt bụng.

Vinh Tuyển Dịch không nói gì nhưng khóe miệng anh khẽ cong lên, lộ ra chút ý cười. Anh lặng lẽ quan sát tình hình trước mắt, ánh mắt vẫn không rời khỏi Thư Trừng như muốn xem cô sẽ xử lý tình huống này ra sao.

Thư Trừng nhướng mày tay nhẹ nhàng nâng cằm Phan Mộng môi đỏ thắm cong lên một nụ cười nhẹ, ánh mắt như hắc diệu thạch mang theo vẻ quyến rũ: "Cô có tin vào tình yêu sét đánh ngay lần gặp đầu tiên không?"

Vinh Tuyển Dịch nghe thấy câu này khẽ nhíu mày nhưng không nói gì thêm.

Phan Mộng có chút bối rối ánh mắt thoáng liếc nhìn Vinh Tuyển Dịch ở gần đó. Mặc dù anh không nói lời nào nhưng khí thế tỏa ra từ anh khiến cô cảm thấy bất an.

Anh là một chàng trai đẹp trai, khí chất xuất chúng nhưng một người như vậy lại thích Phan Mộng thật khiến cô không thể hiểu nổi.

Phan Mộng mỉm cười, cố tỏ ra xấu hổ: "Chúng ta mới chỉ gặp nhau một lần thôi mà."

Nhan Nghiên lúc này mới nhận ra tình hình có chút không ổn. Phan Mộng bảo cô đi xin số điện thoại nhưng khi thấy cô không vui lại lập tức quay ra diễn vai "tiên nữ".