Cô gái nhìn chăm chú vào những bức ảnh trong điện thoại mặt đỏ bừng vì kích động. Aaaa, thật sự quá đáng yêu!
Bá đạo đế vương công vs mỹ nhân yêu nghiệt thụ! Đây chính là cặp đôi trong mơ của cô sao!
Trong khi đó cô mở to mắt kinh ngạc. Người đàn ông này từ bao giờ lại có khí chất quyến rũ đến vậy?
Khoan đã kịch bản này không đúng! Trước đây anh ta đâu có như thế?
Cô hoàn toàn không nhận ra mình lúc này trông có vẻ đáng yêu đến thế nào. Những sợi tóc đen mềm mại rủ xuống trán, hàng mi dày cong vυ"t khẽ rung động đôi mắt trong veo hơi trợn lên đầy ngỡ ngàng.
Cô gái vẫn chăm chú chụp ảnh tay ấn liên tục màn trập mỗi tấm ảnh hiện lên trong album đều khiến cô phấn khích.
Aaaa, thiếu niên này thật sự quá đáng yêu!
Cô nàng tiếp tục lật xem ảnh trí tưởng tượng bay xa tự biên tự diễn ra một câu chuyện "yêu nghiệt thụ muốn quyến rũ bá đạo công nhưng lại bị phản công" trong đầu.
Cặp đôi này quả thật quá hợp gu của cô!
Dĩ nhiên thực tế cũng chẳng khác gì tưởng tượng của cô.
Có điều nếu bảo cô thừa nhận mình là "thụ", chắc chắn cô sẽ không bao giờ chịu. Dù sao, trong lòng cô vẫn luôn cảm thấy mình là "kim chủ ba ba" cơ mà!
Vinh Tuyển Dịch liếc nhìn cô gái đang tròn mắt ngây ngốc khóe môi anh khẽ cong lên đáy mắt lấp lánh ý cười trêu chọc:
"Anh nhớ không lầm thì trước đây em từng nói… gan của em còn lớn hơn cả bên dưới của em nữa, đúng không?"
Cô: "…"
Vinh Tuyển Dịch! Anh thay đổi rồi!
Trước đây anh đâu có như vậy! Rõ ràng lúc trước anh còn ngoan ngoãn nằm im để cô trêu chọc cơ mà!
Ở một góc khác một cậu bé con tròn mắt nhìn về phía thiếu niên bị người đàn ông cao lớn xách lên khuôn mặt non nớt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Người này chính là nhân vật phản diện chuyên ăn thịt người trong truyện cổ tích sao?
Nếu không thì vì sao anh soái ca kia lại bị hắn bắt đi!
Tuy rằng cậu bé vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra nhưng cậu nhớ rõ lời anh trai từng dạy nếu gặp kẻ xấu thì phải lập tức hành động.
Đôi mắt long lanh của cậu bé khẽ đảo một vòng trong đầu bỗng hiện lên câu chuyện "Cô bé quàng khăn đỏ và con sói xám".
Không lẽ… soái ca kia chính là "Khăn Đỏ"?
Còn người đàn ông kia chính là "Sói Xám", chuẩn bị ăn thịt "Khăn Đỏ" rồi sao!
Không được! Mình phải cứu anh ấy ngay!
Nghĩ vậy cậu bé lập tức quay đầu nhìn chị gái mình đôi mắt sáng rực giọng nói non nớt đầy nghiêm túc:
"Tỷ tỷ, có phải tỷ đang chụp lại bằng chứng để sau này đi tìm thợ săn không?"
Cô: "???"
Cô cúi đầu, nhìn chằm chằm cậu em trai bé bỏng đang nhìn mình bằng ánh mắt sùng bái nhất thời sững sờ.
Đúng lúc này cậu bé đột nhiên xoay người xông thẳng về phía cô!
Cô hoảng hốt đuổi theo nhanh chóng giữ cậu nhóc lại:
"Em chạy đi đâu vậy?"
Cậu bé tròn xoe mắt, nghiêm túc đáp:
"Tỷ tỷ, em đi cứu soái ca ca!"
Nói rồi, cậu lao đến trước mặt Vinh Tuyển Dịch hai tay nhỏ nhắn đẩy vào đùi anh, gương mặt tràn đầy chính khí:
"Sói Xám! Không được bắt nạt ca ca của ta!"
Sau đó, cậu lại quay đầu đập nhẹ lên ngực mình trịnh trọng nói với cô:
"Soái ca ca đừng sợ! Ta sẽ bảo vệ ngươi!"
Vinh Tuyển Dịch: "…"
Cô: "Pffff."
Nhìn thấy vẻ mặt đơ cứng của người nào đó cô suýt nữa cười lăn lộn.
Aaaaa, nhóc con này thật sự quá đáng yêu!
Cô vội vàng kéo cậu em trai về, nhẹ giọng dỗ dành:
"Không thể gọi đại ca ca là Sói Xám được như thế là bất lịch sự có đúng không nào?"
Cậu bé nghiêng đầu suy nghĩ, rồi kiên định đáp:
"Không sao đâu tỷ tỷ! Tỷ mau đi tìm thợ săn đi còn em sẽ bảo vệ soái ca ca ở đây! Không để Sói Xám làm hại anh ấy!"
Cô: "…"
Vinh Tuyển Dịch: "…"
Cô: "Pffff."
Ha ha ha ha ha! Nhóc con này thật sự đáng yêu quá đi mất!
Cô xoa đầu cậu nhóc, cười híp mắt:
"Tiểu đệ đệ, em đáng yêu quá đi mất!"
Cậu bé: "???"
Cậu lén nhìn chị gái mình bằng ánh mắt ai oán.
Tỷ tỷ!! Sao tỷ có thể nói như vậy trước mặt người ta chứ! Đệ còn muốn giữ thể diện mà!
Nhưng rất nhanh sau đó, cậu lại bị ánh mắt sắc bén của "Sói Xám" Vinh Tuyển Dịch làm cho im bặt.
Không khí bỗng trở nên ngượng ngập.
Cô đảo mắt, lấy vài viên kẹo từ trong túi ra đưa cho cậu nhóc:
"Tiểu đệ đệ, lại đây ăn kẹo nào!"
Vinh Tuyển Dịch nhíu mày, nghiêng đầu nhìn cô giọng nói trầm thấp vang lên:
"Bây giờ mà còn có tâm trạng phát đường à?"
Giọng nói trầm thấp, gợi cảm của người đàn ông vang lên bên tai Thư Trừng.
Cô nhanh chóng thoát khỏi vòng tay anh ta khóe môi đỏ thắm khẽ nhếch lên ánh mắt lộ rõ nét tinh nghịch xen lẫn chút tà khí. Giọng nói lười biếng vang lên mang theo ý cười nhàn nhạt:
"Anh có muốn một viên đường không?"
Vinh Tuyển Dịch một tay đút vào túi quần, đôi mắt thâm sâu tựa bầu trời đêm quét qua người cô. Ánh nhìn của anh như ngầm nói rõ: Không cần.
Thư Trừng ngắm nhìn người đàn ông trước mặt không thể phủ nhận rằng anh đúng là người cô đã để mắt tới.
Đường nét gương mặt sắc sảo như được chạm khắc tỉ mỉ chỉ đơn giản đứng đó thôi cũng toát ra khí thế bễ nghễ thiên hạ.
Ở phía xa, Phan Mộng tròn mắt nhìn về phía Vinh Tuyển Dịch giọng đầy phấn khích:
"Nhan Nhan, mau nhìn kìa! Người đàn ông đó đẹp trai quá, nhìn là biết ngay kiểu đàn ông chất lượng cao!"