Chát! Long Tiêu thẳng tay tát cô một cái nghiến răng quát. "Cút!"
Bên kia, bầu không khí trầm lặng đến đáng sợ, hoàn toàn đối lập với sự phấn khởi của Thư Trừng.
Gần một tháng chuẩn bị kỹ lưỡng áp lực từ buổi thử trang phục và diễn xuất không khiến cô cảm thấy mệt mỏi trái lại càng khiến cô thêm hào hứng.
Trên phim trường "Loạn Thế Giai Nhân".
Cảnh quay hôm nay là lần đầu tiên Thư Trừng và Tưởng Triệu An diễn chung cũng là khoảnh khắc nhân vật Tiêu Lan lần đầu gặp Cố Cảnh Sâm.
Thư Trừng tìm được vị trí thích hợp ánh mắt đen láy dừng trên bàn vẽ và cây bút khóe môi khẽ nhếch lên đầy ý vị. Là người có thể làm được mọi thứ chẳng lẽ một chuyện đơn giản như vẽ tranh lại có thể làm khó cô?
Ngay khi cầm bút trong tay khí chất cô lập tức thay đổi. Đầu bút lướt nhẹ trên mặt giấy, tiếng sột soạt vang lên trong không gian im ắng.
Nhân viên đoàn phim lặng lẽ quan sát không ai lên tiếng thậm chí ngay cả đạo diễn Diêm cũng thoáng sững sờ.
Trên trang giấy, từng đường nét dần hiện ra phác họa thành khuôn mặt của Tưởng Triệu An.
Nhìn bức tranh, Tưởng Triệu An người thủ vai nữ chính Tiêu Lan không khỏi sửng sốt.
Trong tranh là một thiếu nữ mặc trang phục dân quốc, tự tin và kiêu hãnh, từng cử chỉ, thần thái đều sống động như thật.
Cô kinh ngạc nhìn vào bức tranh người trong tranh thực sự là mình sao?
Phải mất một lúc đạo diễn Diêm mới hoàn hồn, trầm giọng hỏi: "Thư Trừng, cậu từng học vẽ qua à?"
Người ta thường nói họa sĩ có thể vẽ ra hình dáng nhưng khó thể nắm bắt được thần thái.
Vậy mà trong bức tranh của Thư Trừng, Tưởng Triệu An không chỉ có hình mà còn có cả hồn. Chỉ một nét bút đơn giản nhưng đã lột tả rõ ràng khí chất nhân vật điều này không hề dễ dàng chút nào.
Thư Trừng khẽ cười đôi mắt trong veo ánh lên tia tự tin, giọng điệu lại vô cùng khiêm tốn: "Chỉ là hiểu sơ sơ mà thôi."
"Haha, thế này mà gọi là sơ sơ sao?" Chu Diệu Vũ - người thủ vai nam chính Hạng Cẩn Phong cười lớn.
Thư Trừng hờ hững liếc nhìn anh trong mắt lóe lên một tia thâm sâu khó đoán. Đôi môi đỏ thắm hơi nhếch lên mang theo vẻ tà khí đặc trưng.
Người này thoạt nhìn vô tư nhưng thực chất lại không hề đơn giản.
Giới giải trí có ai dễ dàng vươn lên hàng ngũ ngôi sao hạng A chứ?
Đạo diễn Diêm ra hiệu chuẩn bị vào cảnh quay. Ngay khi tiếng "Bắt đầu!" vang lên, "Loạn Thế Giai Nhân" chính thức khởi máy.
Vừa bước vào cảnh quay Thư Trừng lập tức nhập vai.
Người đàn ông hơi nghiêng đầu khóe môi mang theo nụ cười lười biếng, ánh mắt dừng trên trang giấy. Dáng vẻ hắn vô cùng tùy ý nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa nét trong trẻo và sâu thẳm.
Tưởng Triệu An khẽ sững sờ trước ánh mắt ấy. Trong lòng cô bỗng dấy lên một cảm giác tò mò khó hiểu.
Người đàn ông đối diện khẽ cong môi đáy mắt ánh lên ý cười giọng nói trầm ấm đầy mê hoặc: "Quý cô xinh đẹp, cô có muốn tôi vẽ cho mình một bức tranh không?"
Chỉ một câu nói nhẹ nhàng nhưng đủ khiến nhân vật Tiêu Lan trong cô dậy sóng.
Giây phút ấy, Tưởng Triệu An nhận ra từ đầu đến giờ cô luôn bị Thư Trừng dẫn dắt vào nhịp điệu của cảnh quay. Một diễn viên mới vậy mà đã có khả năng nhập vai đến mức này sao?
Cô nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng áp chế cảm giác bị cuốn theo nhịp diễn của đối phương, hoàn toàn nhập vào nhân vật Tiêu Lan - một thiếu nữ dịu dàng nhưng kiên cường, chịu ảnh hưởng từ văn hóa phương Tây luôn theo đuổi tự do và chưa từng lùi bước trước khó khăn.
"Đương nhiên rồi." Cô khẽ cười giữa đôi mày ánh lên sự tự tin rạng rỡ.
Cố Cảnh Sâm vươn tay, ngón tay thon dài chạm vào trang giấy từ tốn viết xuống một dòng chữ.
"Bóng tối ban cho ta đôi mắt đen nhưng ta sẽ dùng nó để tìm kiếm ánh sáng."
Đạo diễn Diêm và Tưởng Triệu An đồng loạt sửng sốt. Đây… chẳng phải câu thơ trong kịch bản sao?
Họ lặp lại câu này trong lòng vài lần: "Bóng tối ban cho ta đôi mắt đen nhưng ta sẽ dùng nó để tìm kiếm ánh sáng."
Càng đọc càng thấy có ý vị sâu xa. Không thể phủ nhận, Thư Trừng thực sự rất tài tình! Chỉ một câu thơ nhưng đã khéo léo thể hiện rõ tính cách nữ chính Tiêu Lan.
Thư Trừng chỉ mỉm cười thản nhiên. Câu thơ này vốn là của Cố Thành một nhà thơ nổi tiếng ở thế giới cô từng sống. Chỉ vỏn vẹn vài chữ nhưng đã đủ để truyền tải khát vọng vươn lên của cả một thế hệ - vừa giãy giụa vừa truy tìm vận mệnh.
Đạo diễn Diêm nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát. Nếu không tận mắt chứng kiến cô chỉ mới mười bảy tuổi có lẽ ông đã nghĩ cô là một diễn viên gạo cội đã lăn lộn trong nghề suốt nhiều năm.
Từng biểu cảm, từng ánh mắt, từng cử chỉ của cô trước máy quay tất cả đều hoàn mỹ đến mức khó có thể bắt lỗi!
Mỗi khoảnh khắc cô xuất hiện trên màn ảnh tựa như một tác phẩm nghệ thuật sống động.
Khi Thư Trừng đang hoàn toàn nhập vai trong cảnh quay, thì ở một nơi khác…
Trong thư phòng rộng lớn Vinh Tuyển Dịch ngồi trước bàn làm việc ánh mắt thâm trầm dừng trên màn hình điện thoại…
Vinh Tuyển Dịch khẽ nhấp môi, ánh mắt thâm trầm như viên hắc diệu thạch lặng lẽ lướt qua màn hình điện thoại đặt trên bàn.
Dáng vẻ anh vẫn nghiêm túc như mọi khi nhưng lại mang theo sự trầm ổn xen lẫn cao ngạo.
Tên kia… Đã mấy ngày rồi mà chẳng gửi nổi một tin nhắn cho anh.