Thư Trừng cũng nhẹ nhàng mỉm cười đáp lại.
Tiếu Thiển Lăng quan sát gương mặt tinh tế của Thư Trừng liếc nhìn bàn trang điểm rồi nhanh chóng xác định phong cách phù hợp với nhân vật Cố Cảnh Sâm.
Không chần chừ, cô cầm cọ lên, từng đường nét trang điểm dần hiện lên trên gương mặt người trước mặt…
Tiếu Thiển Lăng đặt cọ trang điểm xuống ánh mắt dừng lại trên gương mặt Thư Trừng. Khóe môi khẽ cong, giọng điệu mang theo vài phần hài lòng: "Da cậu đẹp thật, đường nét cũng rất sắc sảo. Giờ nhìn thử xem."
Cô hơi nghiêng đầu ánh mắt đầy thích thú ngắm nhìn Thư Trừng trong gương.
Trong tiểu thuyết Loạn Thế Giai Nhân, diện mạo của Cố Cảnh Sâm không được miêu tả quá nhiều. Chỉ biết anh ta là một kẻ phong lưu, phóng khoáng, đa tình.
Nhưng lúc này, Tiếu Thiển Lăng lại có cảm giác người trước mặt chính là Cố Cảnh Sâm. Không sai chính là người bước ra từ trang sách.
Thư Trừng nhìn vào gương. Đường nét gương mặt đã thay đổi trở nên chín chắn hơn. Đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra sức hút khó cưỡng như thể có thể khiến người khác đắm chìm.
Nếu trước đó, cô vẫn còn mang dáng vẻ của một thiếu niên lãng tử phóng khoáng thì bây giờ, cô đã hóa thân thành một người đàn ông trưởng thành mang theo sức quyến rũ đầy mê hoặc.
Cô âm thầm cảm thán. Không thể phủ nhận tay nghề trang điểm của Tiếu Thiển Lăng thực sự quá xuất sắc. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi cô đã hoàn toàn nhập vai vào hình tượng của Cố Cảnh Sâm hơn nữa còn làm nổi bật thần thái và khí chất của nhân vật này một cách rõ nét.
"Quả không hổ danh là ảo thuật gia trong giới hóa trang, kỹ thuật của chị đúng là đỉnh cao." Thư Trừng mỉm cười nhàn nhạt, phong thái ôn hòa mà tao nhã.
Tiếu Thiển Lăng bật cười khẽ. Lời khen cô đã nghe nhiều nhưng không hiểu sao thiếu niên trước mặt lại mang đến một cảm giác khác biệt. Ánh mắt trong veo ấy khiến cô không khỏi sinh lòng thiện cảm.
Sau khi chỉnh sửa lại một số chi tiết nhỏ trên gương mặt Thư Trừng, Tiếu Thiển Lăng đưa cho cô một bộ trang phục. "Đi thử bộ này xem."
Thư Trừng gật đầu nhận lấy quần áo rồi bước vào phòng thay đồ.
Bên trong, cô cởi bỏ bộ quần áo cũ bàn tay vô thức chạm lên phần cổ nơi cô đã dành hai tuần để làm một chiếc yết hầu giả hoàn hảo.
Khi còn ở thế giới trước trong lúc tiếp nhận dữ liệu, cô đã học được kỹ thuật chế tạo yết hầu giả. Một khi đã dán lên nó hoàn toàn tự nhiên không để lộ dấu vết. Nhưng để tháo ra, cần dùng một loại dung dịch đặc biệt thoa lên ít nhất mười lăm phút.
Hai tuần kiên trì thử nghiệm cuối cùng cô cũng hoàn thành sản phẩm này.
Thư Trừng khẽ xoa cổ rồi cầm lấy bộ trang phục Tiếu Thiển Lăng đưa.
Chất liệu không tệ chút nào.
Nhờ vào nguồn đầu tư khổng lồ năm trăm triệu của cô đoàn phim Loạn Thế Giai Nhân gần như không phải lo lắng về vấn đề tài chính. Từ trang phục đến đạo cụ, tất cả đều được chế tác tỉ mỉ, tinh xảo.
Thư Trừng nhanh chóng thay xong cử động cổ tay rồi bước ra ngoài.
Tiếu Thiển Lăng ngồi đợi trong phòng hóa trang. Khi Thư Trừng xuất hiện, cô vô thức đứng bật dậy ánh mắt thoáng ngây người.
Trước mặt cô, người đàn ông trong bộ trường bào trắng toát lên vẻ thanh nhã, quý phái.
Khuôn mặt trắng nõn nhưng không hề mềm mại mà sắc sảo góc cạnh rõ ràng. Hàng mi dài khẽ rủ xuống, che đi đôi mắt sâu thẳm mang theo vài phần mơ màng mê hoặc.
Bờ môi mỏng tinh tế khẽ nhếch lên sóng mũi cao thẳng ngũ quan hoàn mỹ đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Người đàn ông này rõ ràng đang mỉm cười ánh mắt dịu dàng mà sạch sẽ nhưng lại toát ra một loại khí chất cô độc khiến người khác không dễ dàng đến gần.
Mọi cử chỉ, từng cái nhấc tay từng biểu cảm dù là nhỏ nhất đều lột tả trọn vẹn hình ảnh của một kẻ phong lưu, tiêu sái một Cố Cảnh Sâm bước ra từ trang sách.
Hoàn hảo.
Quá hoàn hảo.
Cả đoàn phim im lặng vài giây sau đó tiếng xôn xao vang lên khắp trường quay. Dàn diễn viên chính của Loạn Thế Giai Nhân đều sững sờ nhìn Thư Trừng. Mễ Mễ đỏ mặt, hai tay ôm chặt gương mặt phấn khích đến mức muốn hét lên.
Đạo diễn Diêm cũng không che giấu nổi sự kích động trong lòng. Ông lập tức ra lệnh cho đội quay phim ghi lại hình ảnh tạo hình này.
Ngay sau đó Thư Trừng bị kéo vào khu vực chụp ảnh liên tục tạo dáng trong suốt nhiều giờ liền.
Chu Diệu Vũ, nam chính của Loạn Thế Giai Nhân đứng cạnh bạn diễn Tưởng Triệu An, vừa nhìn Thư Trừng trước ống kính vừa lắc đầu cảm thán:
"Triệu An, giờ tân binh đều lợi hại thế này sao? Còn chừa đường sống nào cho bọn mình không đây?"
Tưởng Triệu An nhìn bộ dạng khoa trương của anh ta, trợn trắng mắt. Cô từng hợp tác với Chu Diệu Vũ nhiều lần quá hiểu tính cách có phần lầy lội của anh.
Nhưng lần này anh ta nói không sai.
Tân binh này quả thực quá đáng gờm!
Nhϊếp ảnh gia ban đầu còn lo lắng một người mới như Thư Trừng sẽ lóng ngóng trước ống kính. Nhưng ngay khi buổi chụp bắt đầu, anh ta đã hoàn toàn bị chinh phục.
Người trước mặt tựa như một tay chuyên nghiệp dày dạn kinh nghiệm. Không cần nhiều lời hướng dẫn chỉ một ánh mắt đã có thể hiểu rõ yêu cầu của nhϊếp ảnh gia.
Chỉ cần thay đổi một bộ trang phục, cô liền có thể thể hiện trọn vẹn một khí chất khác biệt.
Nhìn từng khung hình hoàn mỹ qua ống kính, ánh mắt nhϊếp ảnh gia càng lúc càng sáng rực.