Ngươi có nhìn thấy bảng hiệu của ta không hả???
Gã dường như không ngờ Cố Vô Ưu lại hoàn toàn không theo lẽ thường, hung hăng trừng mắt lườm hắn một cái, giọng điệu đầy ác ý:
"Chờ đấy!"
Nói rồi gã xoay người quay lại căn nhà tranh, chẳng mấy chốc đã bưng ra một đĩa bánh thịt nướng thơm phức. Gã đập mạnh cái đĩa xuống bàn trước mặt Cố Vô Ưu, gằn giọng:
"Ăn đi, chỉ có món này thôi!"
Cố Vô Ưu đưa mắt nhìn theo tay gã. Chiếc đĩa chỉ là một loại sứ trắng thô rẻ tiền, chẳng có chút phẩm cấp nào, thế nhưng chiếc bánh đặt trong đó lại được nướng vàng óng, vỏ ngoài giòn rụm, trên mặt rắc mè trắng cùng hành hoa thái nhuyễn, hòa cùng mùi thịt tỏa ra hương thơm vô cùng quyến rũ.
Không biết người chủ quán kia kiếm đâu ra cái bánh nướng nóng hổi vừa ra lò, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng muốn ăn ngay lập tức.
Cố Vô Ưu vừa định động đũa, thì trong đầu hắn đột nhiên vang lên một tiếng còi báo động sắc bén:
【Cảnh báo! Cảnh báo! Thức ăn trước mặt ký chủ có chứa kịch độc, tuyệt đối không được ăn!】
Ngón tay Cố Vô Ưu khẽ động, rồi lập tức dừng lại.
Hắn trừng mắt nhìn chiếc bánh trước mặt, trong đôi mắt vốn luôn lãnh đạm nay lại hiện lên vài phần tức giận cùng ấm ức.
Bị người ta đuổi gϊếŧ bao nhiêu ngày, khó khăn lắm mới có cơ hội ăn một bữa ra hồn, bên trong lại còn hạ độc?!
Các ngươi cũng quá ác độc rồi đấy!!
Chủ quán thấy Cố Vô Ưu chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào đĩa đồ ăn trước mặt mà không động đũa, sắc mặt gã liền hiện lên vẻ mất kiên nhẫn:
"Ngươi rốt cuộc ăn hay không ăn?"
Vị đạo trưởng luôn giữ dáng vẻ lãnh đạm trước nay nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn gã, ánh mắt thoáng lướt qua một tia oán thán.
Chủ quán: "..." Ảo giác chắc?
Cố Vô Ưu thương tiếc nhìn mỹ thực trước mặt lần nữa, rồi mới ngẩng lên, thần sắc đã khôi phục vẻ lạnh nhạt không chút sơ hở.
Hắn nhàn nhạt nói:
"Món ăn tuy ngon, chỉ tiếc trên đó có ‘Diêm Vương Kinh’, ta không dám mạo hiểm."
Được hệ thống nhắc nhở, Cố Vô Ưu tuy hoảng hốt trong lòng, nhưng rất nhanh đã nhận ra trong thức ăn có thứ kịch độc đến mức khiến hệ thống cũng phải gấp gáp báo động — chính là loại cực độc hiếm thấy, Diêm Vương Kinh.
Tên gọi đã nói lên tất cả — độc đến mức ngay cả Diêm Vương cũng phải kinh hãi. Người chỉ cần nhiễm phải một chút, bất kể võ công cao đến đâu, lập tức về chầu Diêm Vương, thậm chí còn chẳng kịp uống thuốc giải.
So với lần trước Hoa Mãn Lâu trúng phải "Oán Quỷ Triền", độ nguy hiểm lần này còn cao hơn mấy bậc.
Thấy Cố Vô Ưu dễ dàng nhận ra Diêm Vương Kinh, chủ quán cũng lộ ra chút ngạc nhiên. Nhưng ngay sau đó lại khôi phục dáng vẻ thờ ơ, có phần bực bội:
"Ngươi đã ngửi thấy mùi trên bánh, chắc ngươi cũng sắp chết rồi, chi bằng ăn cho no một bữa."
Hắn cứ ngỡ Cố Vô Ưu sẽ hoảng sợ mặt trắng bệch sau khi nghe vậy, ai ngờ đạo trưởng chỉ khẽ cụp mắt, đôi đồng tử đen nhánh bình tĩnh như mặt hồ:
"Mọi người đều biết Diêm Vương Kinh là kịch độc chí mạng, nhưng không biết rằng nếu kết hợp với Giảo cổ lam, hai thứ sẽ kí©h thí©ɧ lẫn nhau, phát ra mùi đặc biệt mà không những không gϊếŧ người, còn có thể chữa bệnh.
Ta cảm thấy khí huyết lưu thông tốt hơn nhiều rồi. Đa tạ."
Nghe vậy, vẻ mặt chủ quán lập tức thay đổi — nét bực bội, gian tà tiêu tan, thay vào đó là ánh mắt mang theo tán thưởng và tò mò:
"Giảo cổ lam và Diêm Vương Kinh có thể kí©h thí©ɧ lẫn nhau, ta cũng chỉ tình cờ phát hiện ra. Quả nhiên, y thuật của ngươi danh bất hư truyền. Không biết ngươi bái sư nơi nào, sư phụ ngươi là kỳ nhân phương nào?"
Cố Vô Ưu trong lòng: Sư phụ ta chính là hệ thống kinh nghiệm gói sẵn, muốn làm quen không?
Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn giữ vững lý do cũ, nghiêm túc đáp:
"Trước khi rèn luyện, sư phụ từng dặn, không được tiết lộ ra ngoài, mong các hạ thông cảm."
Chủ quán nghe vậy cũng không ép hỏi, chỉ tiếc nuối lắc đầu:
"Đáng tiếc thay. Lão phu tự nhận y thuật thiên hạ vô song, không ngờ trên trời còn có trời, ngoài người lại có người."
Nghe lời này, Cố Vô Ưu khẽ động tâm. Lại ngẩng lên quan sát dung mạo đối phương, chợt thử hỏi:
"Các hạ là ‘Sát nhân danh y’ — Bình Nhất Chỉ?"
Chủ quán khẽ cười, gật đầu:
"Không sai, chính là lão phu."
Bình Nhất Chỉ, một nhân vật nổi tiếng trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, y thuật tuyệt luân, tuy tính khí kỳ quái và còn có một người vợ cũng chẳng bình thường, nhưng y thuật thì được coi là đệ nhất thiên hạ.
Gặp được Lệnh Hồ Xung chưa bao lâu, giờ lại gặp Bình Nhất Chỉ…
Không chừng vị Đông Phương Giáo Chủ mà hắn rất tán thưởng cũng sắp xuất hiện rồi?
Cố Vô Ưu lắc đầu, dẹp những ý nghĩ lộn xộn, liền hỏi ngay điều mình để tâm:
"Vừa rồi tiên sinh nói "độc thuật của ta đúng như lời đồn", không biết lời đồn đó từ đâu mà có?"
Chủ quán ngẩn ra:
"Vài ngày trước có một kẻ giang hồ nhận lệnh bắt ngươi, may mắn lắm mới trốn về được. Khi ấy hắn đã trúng kịch độc, chỉ kịp để lại vài lời trăn trối rồi chết.
Nói đến đây..." Chủ quán ngừng lại, dường như cũng nhận ra vấn đề:
"Chẳng lẽ... chuyện này không phải do ngươi làm?"
Cố Vô Ưu: "…"
Ha ha.
Cái gọi là quen tay, bị hãm hại riết rồi cũng thành quen. Ngoài lòng mệt mỏi ra, hắn cũng chẳng còn cảm giác gì nữa.
Hắn lạnh nhạt đáp:
"Ta chỉ biết cứu người, không chế độc."
Lời tuy nhẹ nhàng, nhưng mang theo sự chân thành khiến Bình Nhất Chỉ cũng tin là thật, chỉ gật đầu nói:
"Thì ra là vậy."
Nói rồi, ông ta rút từ tay áo ra một vật, đưa cho Cố Vô Ưu.
Cố Vô Ưu nhận lấy, hắn mở ra xem:
"...Mặt nạ da người?"
Chủ quán gật đầu tán thưởng:
"Ánh mắt tốt đấy."
Ngay tức khắc, Cố Vô Ưu hiểu ý:
Nếu bị người đuổi gϊếŧ đến mức không trốn nổi, hãy dùng mặt nạ này che mặt mà trốn, để ngày sau còn gặp lại. Nếu không dùng được... vậy thì sang năm ông ta sẽ phải đến thăm mộ hắn rồi.
Cũng quá thẳng thắn đi!
Nhưng ngẫm lại, món đồ này hiện tại với hắn cực kỳ cần thiết, nên Cố Vô Ưu không khách sáo, lập tức thu vào, nghiêm túc nói:
"Đa tạ tiên sinh."
Chủ quán phất tay:
"Không cần khách sáo. Sắp tới chính ngọ, ta cũng phải về nhà ăn cơm. Ngươi cũng mau đi đi."
...Khoan đã, giữa trưa thế này không mời ta ăn bữa cơm sao?
Hắn liếc mắt nhìn vào căn nhà tranh, ước chừng bên trong cũng chẳng còn gì ăn được, chỉ đành tiếc nuối lần nữa nhớ đến chiếc bánh vừa rồi đã bị hạ độc.
Chờ an toàn rồi ta sẽ mua mười cái bánh mà ăn!!
Vừa nghĩ vậy, hắn vừa thu liễm tâm tư, hướng chủ quán khom người hành lễ:
"Xin cáo từ."
Dứt lời, chân điểm nhẹ, thân hình đã vọt lên ngọn cây xa xa, nháy mắt biến mất trong tầm mắt.
Chủ quán lặng lẽ nhìn theo bóng hắn, rồi thu ánh mắt, lẩm bẩm:
"Về nhà ăn cơm thôi…"
Nếu để Cố Vô Ưu nghe thấy câu này, chắc chắn sẽ tức đến ngất.
---
Sau khi chia tay chủ quán, nửa ngày sau, vận may của Cố Vô Ưu cực kỳ tốt, suốt dọc đường chỉ gặp vài tên tự xưng cao thủ nhất lưu, mà cũng nhanh chóng bị hắn giải quyết gọn ghẽ. Từ đó, cũng chẳng còn ai tới quấy rầy hắn nữa.