Chương 4

Mạc Hoan cất giọng gọi to về phía bếp.

Trong bếp, giọng bác Vương vang lên: “Vâng, tiểu thư, xin chờ một lát.”

Mẹ Mạc ngồi bên cạnh khẽ xoa đầu con gái: “Hoan nhi trông có vẻ vui lắm? Nghỉ hè rồi, có dự định gì không con?”

Ở phía đối diện, ba Mạc – Mạc Kỳ Nghị vừa cười vừa nhìn hai mẹ con trò chuyện: “Đúng vậy, Hoan nhi có thể nghĩ kỹ đi, nghỉ hè dài mà.”

Vừa nói ba Mạc vừa nhìn về phía thang máy.

Đinh một tiếng, cửa thang máy mở ra, Mạc Trầm từ bên trong đi ra, không lâu sau đã lăn xe lăn đến bên cạnh ba.

“Ba, mẹ, buổi sáng tốt lành.”

Giọng của Mạc Trầm chào ba mẹ vẫn còn chút ấm áp.

Ba mẹ Mạc nhìn nhau thì đều bất lực.

Nhà chỉ có hai đứa con, trước đây tình cảm anh em rất tốt, mấy năm trước không biết vì sao mà con gái lại cãi nhau to với con trai rồi từ đó bắt đầu coi như người xa lạ.

Đã nhiều lần họ hòa giải nhưng đều không được, ánh mắt bất đắc dĩ của ba mẹ rơi trên người Mạc Hoan.

Mạc Hoan tỏ ra điềm nhiên như không, dù trên mặt không biểu cảm (đang bắt chước “Mạc Hoan” trước kia) nhưng ánh mắt cô lại lặng lẽ quan sát ba người còn lại.

Thấy họ không có phản ứng gì lạ với mình, cô mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng qua được “ải” đầu tiên.

Mạc Hoan cũng chẳng thèm quan tâm đến anh cả đang ngồi đối diện, cô thản nhiên nói: “Con vừa mới nghỉ hè, chưa nghĩ ra đâu ạ, để tính sau đi mẹ.”

Thật ra cô đang tính tranh thủ lười biếng vài hôm, ngủ nướng một trận.

Từ sau khi đi làm, cô chưa từng được ngủ nướng, cảm giác được ngủ đến khi tự tỉnh còn khó hơn cả mơ.

Vừa bóc trứng luộc, Mạc Hoan đưa cho ba mẹ mỗi người một quả, còn anh cả Mạc Trầm, khỏi nghĩ đi.

Bữa sáng cứ thế trôi qua trong im lặng, mấy năm nay đã thành thói quen rồi, có mặt Mạc Trầm thì Mạc Hoan chẳng nói câu nào, phân rõ ranh giới rất rạch ròi.

Tiễn ba mẹ đi làm xong, ở cửa, Mạc Hoan còn ôm ba mẹ mỗi người một cái, vẫy tay nói: “Ba mẹ đi nhé, lái xe cẩn thận nhé.”

Ha ha, nhắc đến ba mẹ, Mạc Hoan thật sự vui vẻ, hơn nữa họ lại giống hệt ba mẹ ruột đã mất của cô, tất nhiên cô không thấy lạ lẫm chút nào.

Sáng nay thức dậy cô chỉ lướt qua ký ức của “Mạc Hoan” trước kia chứ chưa nhìn kỹ mặt ba mẹ nên vừa rồi được ngồi cạnh mẹ khiến cô rất phấn khích.

Ba người như một gia đình nhỏ hoàn chỉnh, chỉ trừ anh cả Mạc Trầm.

Thế là Mạc Hoan vui vẻ quay về phòng ngủ, cô phải nhanh chóng mở máy tính, tìm hiểu tình hình cơ bản của thế giới này.

Dù có ký ức nhưng tự mình tìm hiểu vẫn chắc chắn hơn.

Trong phòng ăn chỉ còn lại một mình Mạc Trầm lặng lẽ ăn sáng.

Ở cửa bếp, quản gia Vương thò đầu ra rồi lại lắc đầu thở dài, hai anh em sao lại thành ra thế này?

Trước đây tình cảm tốt biết bao.

Mạc Trầm ăn sáng xong, tự mình đẩy xe lăn đi dạo quanh vườn, hít thở không khí trong lành, sau đó cũng trở về phòng, đóng cửa lại, bên ngoài không ai biết bên trong thế nào.