Xem xong Mạc Hoan liền cạn lời.
Có cần trùng hợp và cẩu huyết như vậy không?
Khó trách cô gái nhỏ này phản ứng dữ dội, mấy năm nay không yêu đương hình như cũng bị ảnh hưởng bởi chuyện đó.
Lúc này, Mạc Hoan đứng trước cửa phòng rất lâu, mà đối diện cô, anh cả Mạc Trầm cũng vừa ra khỏi phòng, tự đẩy xe lăn, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm.
Nhìn thấy em gái đang đứng ở cửa, sắc mặt anh ấy biến đổi liên tục, trong mắt anh ấy thoáng hiện lên chút hứng thú nhưng chỉ chốc lát liền biến mất.
Mạc Trầm không biết tại sao em gái lại phản cảm với chuyện anh ấy thường xuyên “có bạn gái mới”, sáu năm trước sau một trận cãi vã lớn, em gái bắt đầu coi anh ấy như không khí.
Mặt Mạc Hoan lúc này đỏ bừng, rất lâu sau mới kiểm soát được nét mặt, cô vừa ngẩng đầu đã thấy đôi mắt đen sâu thẳm của anh cả đang nhìn cô.
Theo bản năng, cô định chào hỏi nhưng lại kịp nhớ ra trước đây Mạc Hoan vẫn coi như không thấy Mạc Trầm, đột nhiên thay đổi thái độ sẽ rất đáng nghi.
Thế là Mạc Hoan bày ra vẻ lạnh lùng cao ngạo, im lặng đi lướt qua anh cả.
Phía sau, Mạc Trầm nhìn bóng lưng em gái, ánh mắt lại ảm đạm rồi lặng lẽ tự đẩy xe đến chỗ thang máy.
Hai năm trước, khi chưa bị liệt, Mạc Trầm là điển hình của một công tử hào hoa, anh tuấn, phong lưu, đa tình, nhiều tiền, tính cách khá hướng ngoại.
Ai ngờ sau khi xảy ra chuyện, anh ấy lại trở nên lạnh lùng như băng, nhưng may là không thành người u ám.
Chỉ là lạnh nhạt hơn, suốt hai năm nay chỉ ra ngoài khi đi bệnh viện kiểm tra chân chứ bình thường đều ở trong biệt thự, ai khuyên cũng không nghe.
Vì bác sĩ đã kết luận cả đời này chân của Mạc Trầm sẽ không thể hồi phục.
Khi bước xuống cầu thang, từ khóe mắt, Mạc Hoan liếc nhìn Mạc Trầm – người anh ít nói trầm mặc, trong lòng cô thật ra cũng có chút cảm xúc.
Trước đây Mạc Trầm phong lưu, tự tin, nắng gió phóng khoáng bao nhiêu thì bây giờ chỉ còn lại cảm giác hiu quạnh của một ông già xế chiều.
Mạc Hoan bĩu môi, có thể trách ai được đây?
Lúc xảy ra tai nạn xe, Mạc Trầm đang ở cùng nữ minh tinh của công ty đối thủ trong giới giải trí, ai mà ngờ nữ minh tinh kia không hề hấn gì, còn Mạc Trầm thì lại bị liệt nửa người dưới.
Sau đó nữ minh tinh kia thậm chí còn chẳng thèm đến bệnh viện thăm, vô cùng vô tình.
Thấy chưa, đây chính là tai họa mà kẻ đào hoa phải gánh chịu.
Dưới phòng ăn tầng dưới, trên bàn ăn, quản gia Vương đã bày xong bữa sáng, ba mẹ Mạc đã ngồi vào chỗ.
“Ba, mẹ, buổi sáng tốt lành.”
Mạc Hoan kéo ghế ngồi bên cạnh mẹ – Dương Phân.
Cô ngồi phịch xuống, chào ba mẹ một tiếng.
Nhìn thấy dáng vẻ của ba mẹ Mạc, cô vui lắm, vì họ giống y hệt ba mẹ ruột đã mất của cô, điều này thật sự khiến cô bất ngờ và xúc động.
“Dì Vương, hôm nay con muốn ăn cháo, không uống sữa đậu nành đâu ạ.”