“Hơn nữa, Thần Nữ đã nói, Thủy Hoàng chết vì bệnh đột ngột. Thủy Hoàng tàn bạo không còn, các vị công tử trong Hàm Dương cung cũng không có năng lực như Thủy Hoàng, chúng ta thế nào cũng có cơ hội!”
Trương Lương đi đến trước mặt lão nhân, y xếp từng chiếc lá rụng trong tay lên bàn đá, ví von thành Thủy Hoàng và các vị hoàng tử, công chúa, đôi mắt y ánh lên vẻ phấn khích.
Lão nhân cảm thán một tiếng: “Tử Phòng tài trí hơn người, chúng ta không sao bằng kịp!”
Thật ra Trương Lương còn một câu chưa nói, tuy Thần Nữ trên trời có nhắc đến việc phải yêu thương dân sinh, cung cấp sự bảo đảm cho dân thường thiên hạ, nhưng Thủy Hoàng tàn bạo thật sự có thể làm được không?
Dân thường đã biết họ còn có thể tụ tập lại phát động khởi nghĩa, lật đổ Đế quốc Tần hung hăng, vậy họ còn có thể ngoan ngoãn như trước, mặc cho người ta chém gϊếŧ sao?
E rằng, tất cả những vấn đề này đều là những chuyện mà Thủy Hoàng tàn bạo phải đau đầu rồi.
Nếu những vấn đề này không được giải quyết ổn thỏa, sẽ lại là một trận động loạn.
...
[Đến giai đoạn sau, Tần Nhị Thế lại càng ham hưởng lạc, để có thêm thời gian chơi bời, thậm chí hắn còn không tiếp kiến đại thần, mặc cho Triệu Cao hoành hành ngang ngược, nắm quyền kiểm soát toàn bộ Đế quốc Tần, chuyên quyền độc đoán.
Có sứ giả đã mạo hiểm tính mạng để truyền tin về cuộc nổi loạn cho Hồ Hợi. Khà, hắn thì hay rồi, trực tiếp xử tử người ta.
Chắc không ngờ nhỉ, người ta đâu có thèm! Vậy nên, tiếp theo còn có sứ giả nào dám nói thật nữa chứ? Thế là mấy chục vạn đại quân đã kéo đến tận nơi, hắn mới bàng hoàng nhận ra rồi mới phản ứng lại. Á, chúng đã đánh tới rồi sao? Thật sự quá hoang đường.]
...
Ngoài Hàm Dương cung, một tiểu quan lại khẽ hừ một tiếng, nhưng hắn không phải vì sợ hãi, mà là không nhịn được bật cười thành tiếng.
Triệu Lập là cựu dân của sáu nước, sau này vì biết chữ mới có thể đọc thông được luật nhà Tần, nên mới được chọn làm tiểu quan này.
Hắn vốn không có cảm giác gắn bó với nhà Tần, giờ nghe những chuyện Tần Nhị Thế đã làm, đương nhiên là đáng chê cười thì cứ chê cười thôi.
E rằng Thủy Hoàng nghe những chuyện Thần Nữ kể này, trong lòng đã muốn gϊếŧ Hồ Hợi rồi chứ?
Hắn âm thầm suy đoán trong lòng.
...
Quả thật, Doanh Chính đã tức giận đến mức không thể kiềm chế được, cuối cùng ông còn bật cười lớn: “Hồ Hợi, nhìn xem, đây đều là những chuyện ngu xuẩn ngươi đã làm! Sao trẫm lại sinh ra một tên ngu xuẩn như ngươi chứ?”
Hồ Hợi lại bị đá trúng, Doanh Chính ra tay quá mạnh, hắn “oa” một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, trong lòng lại quá đỗi sợ hãi liền ngất lịm đi.
Yêu nữ hại ta!
Trước khi hôn mê, đó là ý niệm duy nhất của hắn.