Trước đó, khi nghe Thần Nữ kể về sự diệt vong ngắn ngủi của nhà Tần, những người này vẫn chưa có cảm giác gì, dù sao thì sự thay đổi của hoàng quyền cũng không liên quan gì đến những dân chúng bình thường như họ.
Cần nấu cơm vẫn phải nấu cơm, cần làm nông bận rộn vẫn phải làm nông bận rộn.
Nhưng bây giờ khi Thần Nữ nói đến việc Nhị Thế trưng dụng số lượng lớn lao dịch không công, tăng thêm thuế má, nộp hơn hai phần ba lương thực, họ mới thực sự cảm nhận được nguy cơ môi hở răng lạnh.
Hiện giờ, năng suất mỗi mẫu ruộng đất của họ chẳng qua chỉ khoảng 1.5 thạch, nếu gặp phải tai họa thì càng có khả năng mất trắng, còn nếu gặp phải năm mất mùa thì họ lại phải sống làm sao đây?
Thế là họ lần lượt quỳ về phía Thiên Mạc: “Cầu xin Thần Nữ thương xót!”
“Cầu xin Thần Nữ ban phước, năm năm gió hòa mưa thuận, năm năm ngũ cốc bội thu.”
“...”
“Cầu xin Thần Nữ ban cho con một con gà mái già biết đẻ trứng.”
Một cô bé buộc tóc hai sừng, khuôn mặt nhỏ tròn xoe quỳ trên đất, thành kính cầu nguyện.
Khóe miệng thúc phụ bên cạnh Trần Nhị Nha giật giật.
Tiểu nha đầu này đang cầu xin Thần Nữ cái gì vậy?
Lại còn một con gà mái già sao?
Ông nghiêm nghị nói: “Nhị Nha, nghiêm túc một chút.”
Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn xoe rồi chu môi: “Nhưng mà mẫu thân bị bệnh, cần ăn trứng gà! Bà cố nói nhà con quá nghèo không thể có trứng gà, Nhị Nha muốn một con gà mái, như vậy mỗi ngày mẫu thân đều có thể ăn được trứng gà rồi.”
Vừa nói, tiểu nha đầu còn hít hít nước bọt.
Người đàn ông trung niên lặng im, không nói gì nữa.
Một lão nhân nhìn Trần Bình đứng đó thờ ơ, vội vàng vẫy tay: “Trần Bình, đang làm gì vậy? Còn không mau quỳ xuống cầu xin Thần Nữ che chở!”
Thiếu niên quỳ xuống, y cầm một cành cây trong tay, nhìn con sông nhỏ trước mặt rồi đầu óc suy nghĩ.
Những người này đều đang cầu xin Thần Nữ, nhưng y lại cảm thấy có chút không đúng.
Có phải giọng điệu Thần Nữ nói chuyện quá ôn hòa rồi không? Hơn nữa, sau khi Thần Nữ xuất hiện, nàng ấy luôn luôn kể, không hề có bất kỳ tương tác nào với thiên hạ, yluôn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Y nhìn chằm chằm vào bóng phản chiếu của mình hiện ra trong nước, đột nhiên, y có chút sáng tỏ.
Chẳng lẽ Thần Nữ thật sự không xuất hiện, mà xuất hiện là bóng phản chiếu của Thần Nữ trong “nước” sao?
Nếu đây là sự thật, vậy Thần Nữ thật sự có thể nghe thấy lời cầu nguyện của những dân thường bình thường này không?
Y khẽ thở dài một tiếng.