Chương 19: Chỉ hươu bảo ngựa, than xác cốt nơi đâu

[Đáng thương ư? Đáng hận ư? Đó cũng là con đường Hồ Hợi tự mình lựa chọn, dù thế nào hắn cũng phải chịu.

Hơn nữa, người thật sự đáng thương làm sao có thể là Tần Nhị Thế được nuôi trong thâm cung, sống trong nhung lụa, không biết đói khát là gì chứ?

Tàn hại huynh đệ tỉ muội, gϊếŧ trọng thần, hắn còn tiếp tục trưng dụng đại lượng dân phu tu sửa A Phòng cung và mộ địa Li Sơn, điều động năm vạn sĩ tốt đến Kinh Thành Hàm Dương để phòng vệ, khiến các nơi cung cấp lương thảo cho Hàm Dương, lao dịch vô thường quanh năm, thuế má của dân chúng ngày càng nặng, thậm chí số lượng các loại thuế má đã vượt quá hai phần ba tổng thu nhập của họ.

Pháp luật nhà Tần vốn đã nghiêm khắc lại càng thêm nghiêm khắc, Đế quốc Đại Tần có thể nói là đang lao nhanh trên con đường mất kiểm soát, cuối cùng đã bùng nổ cuộc khởi nghĩa nông dân đầu tiên trong lịch sử, khiến cho nhà Tần hùng mạnh trong thời gian ngắn ngủi trở nên tan rã.]

“Khởi nghĩa nông dân?”

Vương Tiễn vô cùng nhạy bén nhận ra cụm từ này.

“Bệ hạ, nông dân mà Thần Nữ nói, e rằng chính là dân chúng thiên hạ, dân chúng đều bị ép buộc nổi dậy làm phản, xem ra là thật sự không sống nổi nữa rồi.”

Lão khẽ thở dài một tiếng.

[Tần Nhị Thế khác với Thủy Hoàng, có lẽ vì thiên hạ này không phải do tự tay hắn đánh hạ nên hắn cũng không để tâm nhiều như vậy.

Hắn không hề trân trọng sức dân, khi lao dịch thiếu người liền điều động người “Lư tả”.

“Lư tả” là gì?

Đương nhiên đó là những người trắng tay nghèo rớt mồng tơi, không có gì cả. Những người này không có nỗi lo về sau, ngươi không cho ta sống, vậy thì dứt khoát đập bể bình, nổi loạn thôi!

Tóm lại, cuộc khởi nghĩa nông dân này chẳng qua là “quan bức dân phản”.

Dân thường dưới sự thống trị của Tần Nhị Thế không nhìn thấy bất kỳ ánh rạng đông nào. Mỗi ngày, dân chúng tầng lớp dưới chỉ có thể giãy giụa giữa ranh giới đói kém và cái chết, ngoài khởi nghĩa, họ còn có thể làm gì nữa chứ?]

...

“Trời, trời sắp diệt vong chúng ta rồi!”

“Nhị Thế bất nhân, đường sống của người dân chúng ta ở đâu?”

Một nhóm dân chúng bình thường đang dùng lưỡi cày sắt cày ruộng giữa trời đất quỳ xuống đất vàng.

Họ hết lần này đến lần khác dập đầu về hướng Thiên Mạc hiển thị, trong mắt chứa đựng nước mắt đυ.c ngầu, hầu như hòa làm một với bụi đất bay lượn khắp nơi.

Bản dịch thuộc về Hy Miêu - Truyen Hd