Chương 18: Chỉ hươu bảo ngựa, than xác cốt nơi đâu

Doanh Chính chỉ là nhìn ông ta một cái thật sâu.

[Sử Ký - Lý Tư Liệt Truyện đã từng ghi chép: “Kẻ bị hình phạt đầy nửa đường, người chết chất thành đống mỗi ngày ở chợ, kẻ gϊếŧ người nhiều được coi là trung thần.”

Có thể nói Thủy Hoàng Đế đã để lại một ván bài tốt, nhưng những lão thần trung thành, những quan lại tài hoa, toàn bộ đều bị sát hại bằng đủ loại phương thức. Dưới sự thống trị của Tần Nhị Thế, khắp nơi đều là xác người tàn tật, đập vào mắt toàn là máu tanh.]

[Lúc này, những chức vụ quan trọng trong triều khắp nơi là vây cánh của Triệu Cao. Hồ Hợi lại chỉ biết tự mình hưởng lạc, thậm chí hắn từng nói: “Đời ngườ như bóng câu qua cửa sổ, đã làm hoàng đế, trẫm muốn tận tình hưởng lạc, ái khanh ngươi thấy sao?”

Đương nhiên điều này khiến Triệu Cao vô cùng hài lòng, Hồ Hợi chuyên tâm hưởng lạc, gã độc chiếm đại quyền, lại còn gì mà không vui chứ? E rằng gã ngày đêm lén lút vui vẻ.]

[Mặc dù Triệu Cao nắm giữ đại quyền nhưng dù gì không phải chính thống. Gã vì để thử xem những đại thần kia có đứng về phía mình không, còn tinh ý lên kế hoạch một sự kiện để tiếng xấu muôn đời, đây chính là “Chỉ hươu bảo ngựa” mà đa số mọi người đều quen thuộc.]

Doanh Chính nghe thấy hai từ “Chỉ hươu bảo ngựa” và “Tiếng xấu muôn đời”, ông cảm thấy không ổn.

Hươu có thể bị chỉ thành ngựa, cái thứ Hồ Hợi này đầu óc có vấn đề à?

Dương Tư công chúa ngoan ngoãn đi theo sau lưng phụ hoàng, nàng ấy nhìn Hồ Hợi đang tê liệt trên đất cười lạnh, đợi lời cảnh báo của Thần Nữ kết thúc, ngày chết của tên này cũng sẽ đến.

Trường kiếm của phụ hoàng đã rút ra khỏi vỏ thì sẽ không thu hồi lại!

...

Trong sân nhà Tiêu Hà, Lưu Bang đã uống cạn rượu, cảm thấy có chút say, nhưng nghe thấy cụm từ “Chỉ hươu bảo ngựa”, hắn lại khá hứng thú, lại vểnh tai lên nghe.

...

Một tòa biệt viện yên tĩnh, Trương Lương mặc khúc cư màu xanh ngẩng đầu, ánh mắt y một mảnh bình tĩnh.

Y nghiền nát chiếc lá trong tay, khóe miệng khẽ cong lên: “Nhà Tần trong vòng ba năm ngắn ngủi đã diệt vong, không chỉ là Nhị Thế hôn quân vô đạo, e rằng còn có rất nhiều nguyên nhân khác, cơ hội của chúng ta đã đến rồi.”

...

“Đồ ngu!”

Doanh Chính đơn giản là không muốn nhìn đứa con này, vừa ngu lại vô năng!

Nếu không phải muốn nghe Thần Nữ kể về những chuyện sẽ xảy ra tiếp theo thì ông đã sớm giải quyết tên này bằng một kiếm!