[Đây là ngôi mộ được các nhà khảo cổ học phát hiện vào tháng 10 năm 1976, ở phía đông lăng Tần Thủy Hoàng thuộc khu Lâm Đồng, thành phố Tây An, Thiểm Tây, tổng cộng có 17 ngôi. Cũng chính trong những ngôi mộ này, nhân viên khảo cổ đã tìm thấy hai ấn chương bằng đồng xanh rất quan trọng, sau một loạt các giám định kỹ thuật, các chuyên gia mới phát hiện, chủ nhân ngôi mộ chính là Doanh Âm Mạn, con gái được Tần Thủy Hoàng sủng ái nhất.]
[Blogger đã thu thập những hình ảnh chụp khảo cổ lúc đó, từ những hình ảnh này có thể thấy, người trong những ngôi mộ này trước khi chết đã chịu sự tra tấn vô cùng tàn nhẫn, có người đầu trúng tên, thậm chí còn có người tứ chi bị tách rời...]
Tần Cửu từ từ lướt ngón tay, từng tấm từng tấm hình ảnh đen trắng xuất hiện trước mặt mọi người, lại bị Thiên Mạc phóng đại vô số lần, cảnh tượng thảm khốc đẫm máu cứ thế bị vô số người nhà Tần nhìn thấy, ngay cả một lão bà bình thường đang làm ruộng cũng không nhịn được mà kinh hô thành tiếng.
Một vị đại thần trong Hàm Dương cung xì xào nhỏ giọng với những người khác: “Tàn bạo quá, đối xử với người thân còn như thế, không hề có ý thương xót nào, nếu vị công tử này thật sự lên ngôi hoàng đế, e rằng bọn ta cũng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.”
Thuần Vu Việt vẫn luôn đi theo bên cạnh Phù Tô, bước lên trước hành một lễ vái, nét mặt nghiêm túc: “Không tuân lễ pháp, bất trung bất hiếu, tàn hại huynh đệ tỷ muội ruột thịt, Bệ hạ, Hồ Hợi công tử không thể giữ lại!”
Trong Hàm Dương cung, một nhóm hoàng tử công chúa đã hoàn toàn ngây người ra đó, họ nhìn từng tấm hình đang chiếu trên Thiên Mạc, nhìn đầu lâu bị kiếm gỗ đâm thủng, chỉ cảm thấy sau gáy lạnh toát, khắp người bị hàn ý thấu xương bao phủ.
Ban đầu cứ nghĩ Thập Bát đệ này chỉ là ngang ngược, nhưng không ngờ lại hung tàn đến vậy, không dung thứ bất kỳ huynh đệ tỷ muội nào, thậm chí còn phanh thây xẻ xác bằng xe, ngũ mã phanh thây...
Không biết khi đoạn lịch sử đó xảy ra, liệu hắn có vì họ mà rơi một giọt nước mắt nào không?
Liệu có cảm niệm qua một chút tình máu mủ nào không?
...
Tương Lư công tử cùng hai người khác nước mắt đã giàn dụa.
Dù không nhìn thấy tình cảnh lúc đó nhưng họ có thể tưởng tượng ra loại tâm trạng tuyệt vọng ấy: Đại nhân đã qua đời, huynh đệ chết thảm, Thập Bát đệ (Thập Bại) kế nhiệm hoàng vị lại từng bước ép buộc họ, giam cầm trong nội cung, sỉ nhục phẩm hạnh của họ, tùy tiện tìm lý do giáng tội, vậy thì sống còn ý nghĩa gì nữa?
(Editor: Trong raw tác giả để lại đại nhân, không phải phụ hoàng, nên mình dịch theo tác giả là đại nhân nhé.)