Chương 12: Phù Tô tự vẫn, Thủy Hoàng cùng cá muối trên cùng xe

Doanh Chính nhìn những thẻ tre sắp bị ném đi trong tay, lại lần nữa nhắm mắt lại.

Sau lưng Thủy Hoàng, không biết Phù tô công tử nghĩ đến điều gì, y vừa đỏ mắt vừa lén lút đá trường kiếm bên cạnh xa thêm một chút.

[Phù Tô tự vẫn, thật sự đáng tiếc, nhưng trong đó cũng có một mức độ nhất định tính tất yếu của lịch sử, Nho học lâu dài đã ảnh hưởng đến tính cách của y, cộng thêm bị phái đi biên cương, Phù Tô sớm đã cho rằng mình bị phụ hoàng ruồng bỏ, lúc này lại nhận được một chiếu thư như vậy, đương nhiên tin tưởng sâu sắc không chút nghi ngờ.]

[Liệu Phù Tô có khả năng nhìn thấu chiếu thư này là giả không? Thật ra, cho dù nhìn thấu thì sao, y sẽ không nguyện ý bước lên con đường cầm binh phản kháng, đó là hành vi bất trung bất hiếu, y cũng sẽ không mang theo ba mươi vạn quân tiến đánh, lúc đó thiên hạ vừa mới ổn định lại, nếu xảy ra chiến loạn, khổ vẫn là bách tính, cộng thêm tính cách không tranh giành của y, có lẽ y sẽ cảm thấy, muốn lấy thì cứ lấy.]

[Có lẽ Phù Tô dù thế nào cũng không thể ngờ rằng, người huynh đệ giành được thiên hạ này lại hôn quân tàn bạo đến thế, chỉ dùng ba năm thời gian, liền làm bại hoại hết cả cơ nghiệp Đại Tần rồi nhỉ.]

Nghe thấy lời giải thích của Thần Nữ, Thủy Hoàng có chút sững sờ, ông dường như chưa từng nghĩ tới, việc dẫn đến con trai tự vẫn cũng có một phần ảnh hưởng của mình.

Nếu ngay từ đầu ông không để Phù Tô chỉ nghiên cứu Nho giáo, mà cho y tiếp cận thêm các học thuyết khác, nếu như ngay từ đầu đã lập thái tử thì cũng sẽ không bị hai tên gian thần đó chộp lấy cơ hội, giả mạo chiếu thư...

...

Tại Bái huyện, Lưu Bang cầm số bạc vừa vay nợ mua một gói thịt chó, nghênh ngang đi đến sân nhà Tiêu Hà.

Hiện giờ, Tiêu Hà chẳng qua chỉ là một tiểu lại ở Bái huyện, hắn nhìn đủ mọi cảnh tượng trên Thiên Mạc cũng có chút thở dài.

Lưu Bang lắc đầu: “Đến đây ăn thịt chó đi, đừng băn khoăn nữa, nói cho cùng thì tên đó đúng là hèn nhát, có thế mà cũng bị lừa mất mạng bằng cách này...”

“Uống rượu, uống rượu nào!”

Hắn tìm một vò rượu rồi rót đầy cho người bạn thân này.

“Rượu này của ngươi, ta thấy quen quen...”

Tiêu Hà nhìn chiếc vò rượu này, nhìn thế nào cũng thấy quen mắt.

Mặt mày Lưu Bang tươi roi rói: “Đương nhiên là quen rồi, đây là rượu trong sân nhà ngươi đấy, quả nhiên rất thơm!”

Tiêu Hà: “...”