“Tần Cửu, khoảng thời gian này cô đã vất vả rồi, bản thảo cô biên tập rất tốt, nhưng khi ra ngoài làm việc, không phải chỉ có năng lực là đủ đâu, cô còn phải hiểu về các mối quan hệ xã hội nữa.”
“Quản lý, anh cứ yên tâm, tôi và các đồng nghiệp hòa hợp rất tốt!”
“Xem ra cô vẫn chưa hiểu ý tôi.”
“Thế này đi, công việc hai ngày nay cô hãy bàn giao lại cho Tiểu Vương, ngày mai không cần đến làm nữa.”
“?”
Cô mơ màng nhìn chiếc điện thoại đã bị cúp máy, rồi lại nhìn bản thảo vừa sửa xong trên màn hình máy tính, nét mặt nhỏ nhắn vô cùng hoang mang.
Vậy là thất nghiệp rồi sao?
Bên ngoài trời xám xịt, chỉ có những ngọn đèn đường vàng vọt im lìm trong làn mưa bụi bay lất phất, gió đêm nhẹ thổi tới, mang theo từng đợt hơi lạnh.
Tần Cửu lái chiếc xe đạp điện nhỏ của mình, run rẩy đi trong mưa bụi mịt mờ, hướng về căn phòng trọ của cô.
Trên đường toàn là nước, bánh xe trượt đi, cô suýt chút nữa thì làm rơi chiếc bánh kem nhỏ vừa mua.
Kết quả, vừa không chú ý cô đã ngã ngồi vào vũng nước, cả người trông vô cùng thảm hại, đầu gối còn bị va đập đến mức đỏ ửng một mảng.
Đúng là họa vô đơn chí, Tần Cửu lại không tìm thấy áo mưa, đành phải dầm mưa trở về nhà.
Du Tuyết Linh vừa cắn miếng bánh kem nhỏ mà Tần Cửu mang về, vừa sấy tóc cho cô gái nhỏ vừa bôi thuốc cho cô.
Nghe nói đối phương thất nghiệp, cô ấy để lộ nét mặt khó tin: “Tên lão già đó vậy mà lại sa thải em sao?”
Thời gian trước, cô ấy còn nghe nói những bản thảo mà Tần Cửu viết liên tiếp trở thành sản phẩm bán chạy, được đồng nghiệp kéo đi ăn mừng mà, sao chớp mắt đã bị sa thải rồi? Kẻ nào mà kém cỏi vậy, đầu bị lừa đá vào à?
Du Tuyết Linh cũng nhét một miếng bánh kem nhỏ vào miệng đối phương, rồi vỗ vỗ đầu cô gái nhỏ: “Tiểu Cửu, lãnh đạo công ty đó có mắt như mù, chúng ta không làm cũng chẳng sao, với những bản thảo bán chạy mà em đã viết, có biết bao công ty đang chờ để tranh giành em đấy!”
Cô ấy nói: “Thật sự không được thì cứ theo chị làm truyền thông tự do, dù sao chị cũng là blogger làm đẹp có hơn ba mươi nghìn người theo dõi trên mạng xã hội, dù gì cũng có thể giúp em phát triển được!”
Tần Cửu ngẩng đầu lên, đôi mắt ướŧ áŧ vô cùng vô tội: “Thế nhưng chị Du, chị trang điểm đẹp tựa tiên nữ, còn em mà trang điểm thì có thể tiễn người ta đi luôn.”
Du Tuyết Linh: “...”