Quyển 2 - Chương 4

“Tối qua con chỉ nghe hát một chút, không hề làm gì vượt khuôn phép cả!” Tiêu Nhiên khó chịu phản bác. Cô không phải gã tra nam, trong lòng không hề sợ hãi người cha này. Hơn nữa, với tư tưởng cổ hủ trọng nam khinh nữ của ông ta, Tiêu Nhiên lại càng thêm chướng mắt.

“Ngươi còn dám cãi!” Tiêu Nguyên Khôi dù lấy làm lạ vì sao đứa con trưởng của mình không còn bộ dạng hèn mọn, khúm núm vâng dạ như ngày xưa, nhưng càng tức giận hơn vì hắn lại dám phản bác mình: “Mẹ ngươi mới mất bao lâu, ta đã cảnh cáo ngươi bao nhiêu lần là phải hạn chế lui tới chốn lầu xanh!”

“Ở đó con còn gặp cả tam công tử nhà Kinh đại nhân, nhị công tử nhà Đinh đại nhân, và cả...” Đó đều là con cháu của các quan viên cùng phe với cha gã. Những thông tin này đều là do hệ thống nói cho Tiêu Nhiên biết. Vị Kinh đại nhân kia, dĩ nhiên chính là Kinh Dự Xa.

“Ngươi...” Tiêu Nguyên Khôi hít sâu một hơi, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, cố thả giọng chậm lại, từ tốn nói: “Ta không phản đối ngươi ngày thường tụ tập với bạn bè, nhưng tốt nhất vẫn nên đổi chỗ khác. Nữ tử trong Diễn Phương Lâu tuy đều là ca kỹ chỉ bán nghệ không bán thân, nhưng lỡ như có chuyện gì xảy ra...” Tiêu Nguyên Khôi không hề tin tưởng đứa con trưởng háo sắc này của mình. Từ sau khi mẹ hắn qua đời, những suy nghĩ đó của hắn ngày càng lộ rõ. “Nếu ngươi thật sự muốn ngắm các cô nương, hay là mấy ngày nữa, ta sắp xếp cho ngươi gặp mặt vị hôn thê của mình? Thấy quan hệ của hai đứa bây giờ còn xa cách, nên gặp nhau cho quen mặt một chút!” Bề ngoài Tiêu Nguyên Khôi như đang hỏi ý, nhưng lại dùng giọng điệu ra lệnh để nói.

Đề nghị này vốn do Kinh Dự Xa đưa ra trước, nói rằng con gái mình không mấy đồng tình với hôn sự này, nên đề nghị cho hai bên gặp mặt trước để vun đắp tình cảm. Nhưng con trai mình tính tình thế nào, Tiêu Nguyên Khôi sao lại không biết? E rằng sau khi hai người gặp mặt, đứa con trai vô dụng này chỉ càng để lại ấn tượng xấu hơn cho người ta mà thôi.

Nghĩ đến đây, Tiêu Nguyên Khôi thở dài một hơi, lựa lời nói: “Đến lúc gặp mặt, ngươi phải biết kiềm chế một chút cho ta, đừng có dọa con gái nhà người ta chạy mất! Ngươi hiểu ý ta chứ?”

Tiêu Nhiên không đáp lời, chỉ lặng lẽ gật đầu. Vừa hay, mình cũng có thể nhân cuộc gặp mặt lần này để cùng Kinh Thiều Hanh bàn bạc xem làm thế nào để hai nhà từ hôn.

Thấy Tiêu Nhiên gật đầu, Tiêu Nguyên Khôi mấp máy môi, cuối cùng không nói gì thêm, chỉ nhắm mắt lại, phất tay ra hiệu cho Tiêu Nhiên lui xuống. Đợi Tiêu Nhiên rời đi, Tiêu Nguyên Khôi mở mắt ra, ánh mắt tràn đầy vẻ chán ghét.

Nếu không phải ta chỉ có duy nhất một đứa con trai này, còn phải trông chờ nó kết thân với Kinh gia, thì ta còn cho nó sắc mặt tốt được sao! Chẳng những là phế vật, còn toàn gây phiền phức, bắt ta phải đi theo sau dọn dẹp tàn cuộc cho nó! Đừng tưởng ta không biết, tối qua ở Diễn Phương Lâu, đứa con phế vật này đã giở trò gì với ca nữ!

Haiz, nếu có thể, vẫn là nên sinh thêm một đứa con trai thì hơn. Sớm muộn gì cũng sẽ bị tên phế vật này làm liên lụy. Tiêu Nguyên Khôi phiền muộn vuốt râu, lại thở dài một tiếng.

Trên đường Tiêu Nhiên trở về phòng, hệ thống cũng không hề nhàn rỗi, nhân lúc này tiếp tục giải thích cho Tiêu Nhiên về quá trình tạo phản của người cha cặn bã. Đại khái là vào hai năm sau khi thành hôn với Kinh Thiều Hanh, lúc Kinh Thiều Hanh bị hành hạ đến chết, Kinh gia không hề nghi ngờ gì về nguyên nhân cái chết của con gái mình, ngược lại còn cùng Tiêu gia khắp nơi kéo bè kết phái, thu mua nhân tâm, mưu đồ làm tan rã thế lực của nữ hoàng. Cha của gã cũng không biết dùng cách gì mà đã cấu kết được với Đại hoàng tử của nước láng giềng là Vân quốc.

Thực lực của Vân quốc không yếu, lại đã dòm ngó Doãn quốc từ lâu. Nhưng vì quốc lực của Doãn quốc cường thịnh hơn, mấy lần xâm lược của họ đều bị đánh lui và chịu tổn thất nặng nề. Đến đời tiên đế, quân Doãn quốc thậm chí còn đánh chiếm được ba thành trì của Vân quốc, nhưng sau này vì chê ba thành trì đó quá cằn cỗi nên không thèm để ý tới, lại để Vân quốc lén lút chiếm lại.

Sau khi cấu kết với Vân quốc, Đại hoàng tử Vân quốc giả vờ cầu hôn nữ hoàng, ký kết minh ước, hy vọng hai nước kết thành đồng minh, mang theo vô số lễ vật đến Doãn quốc bái kiến. Theo dự tính của cha gã tra nam, lúc đó vừa kịp mùa săn thu, nữ hoàng sau khi khéo léo từ chối lời cầu hôn của Đại hoàng tử, vì quan hệ hai nước, đã bất đắc dĩ đưa Đại hoàng tử đi săn cùng.

Khu săn bắn của hoàng gia Doãn quốc không ở kinh thành, mà ở ngoại ô một tiểu thành gần đó. Tại khu săn bắn, cha của gã đã liên kết với Đại hoàng tử, sắp xếp tử sĩ để ám sát nữ hoàng. Nhưng lần ám sát này không thành công, nữ hoàng được Đại tướng quân Phương Thừa Quân cứu giá. Cũng nhờ cơ hội này, nữ hoàng và Đại tướng quân nảy sinh tình cảm, cuối cùng đến được với nhau.

Nữ hoàng bị ám sát, dĩ nhiên phải điều tra triệt để. Nhưng kế hoạch của cha gã quá chu toàn, bày bố không để lại chút sơ hở nào, điều tra tới lui, manh mối lại chỉ đến Cương quốc. Nữ hoàng trong lòng nghi hoặc, không hề hấp tấp phái người đi chất vấn quốc vương Cương quốc.

Một lần ám sát không thành, cha của gã cũng không nản lòng, lại bắt đầu lên kế hoạch cho lần tạo phản tiếp theo. Nhưng đứa con trai của ông ta thật sự quá vô dụng, lại trúng kế của nữ hoàng, cướp mấy nữ tử sĩ của bà về làm tiểu thϊếp. Bốn người tiểu thϊếp, bị tra tấn chết ba người, người cuối cùng đã liều chết lấy được mật thư qua lại giữa cha của gã và Vân quốc. Nhìn thấy tử sĩ bị tra tấn đến không ra hình người cùng với những lá thư kia, nữ hoàng nổi giận ngút trời, cũng càng thêm khẳng định rằng bạn thân của mình chính là bị gã tra nam hành hạ đến chết.

Cuối cùng, cha của gã thấy sự việc bại lộ, định dùng đám tư binh lén nuôi trong nhà, liên hợp với Kinh gia và vài vị đại thần cùng phe để ép cung, nhưng đã bị Đại tướng quân kịp thời dẫn quân đến dẹp tan.

“Được rồi, cảm ơn bạn nhỏ đáng yêu.” Sau khi có được thông tin từ hệ thống, trong lòng Tiêu Nhiên đã có kế hoạch đại khái. Kế hoạch lần đầu của cha gã ít nhất phải bốn năm nữa mới diễn ra, thời gian của mình vẫn còn rất dư dả. Qua cuộc gặp mặt ngắn ngủi vừa rồi, Tiêu Nhiên đã từ bỏ ý định khuyên giải ông ta, bởi vì xem ra, gã tra nam không có chút địa vị nào trong lòng cha mình. Kế hoạch tạo phản của ông ta, xem ra chỉ có thể ngăn cản và phá hoại mà thôi.

Ba ngày sau, Tiêu Nhiên gặp mặt Kinh Thiều Hanh, người bị gia đình ép buộc phải đến một cách không tình nguyện. Địa điểm gặp mặt là ở Kinh gia, Tiêu Nhiên ở trong đình chờ đợi Kinh Thiều Hanh bị hai thị nữ “áp giải” tới.

“Tiêu công tử, tiểu thư nhà chúng tôi phiền ngài chiếu cố nhiều hơn.”

Một lão ma ma đi trước Kinh Thiều Hanh nở một nụ cười đầy ẩn ý với Tiêu Nhiên, sau đó phất khăn tay ra hiệu cho hai thị nữ cùng mình lui ra. Nói là lui ra, nhưng họ vẫn đi đi lại lại ở khoảng cách hơn mười mét bên ngoài đình, có lẽ là sợ Kinh Thiều Hanh sẽ nổi giận mà bỏ đi thẳng.