Quyển 2 - Chương 2

Râu giả? Tiêu Nhiên dần trấn tĩnh lại, sau đó thử kéo bộ râu quai nón. Không ngờ nó dính rất chặt, gỡ ra cũng rất đau, nhưng may là đã rách ra một mẩu nhỏ. Sau khi xác định là râu giả, Tiêu Nhiên bắt đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh.

“Bạn nhỏ đáng yêu, thế giới này là thời cổ đại à?”

[Vâng, đúng vậy chị xinh đẹp.] Hệ thống nhân lúc Tiêu Nhiên đang xem xét khắp phòng, liền truyền thông tin về gã tra nam nguyên bản cho cô.

[Chị xinh đẹp, gã tra nam của thế giới này là một vị triều thần không có mấy tên tuổi. Bởi vì có người cha làm đến chức Thừa tướng, nên hắn không phải vào triều bằng con đường khoa cử, mà do cha hắn dùng thủ đoạn nào đó để cho hắn một chức quan nhỏ, cứ thế sống một đời tầm thường cho đến tận bây giờ.]

Tiêu Nhiên vừa nghe hệ thống truyền tin, vừa liếc thấy một chiếc gương trên bàn gỗ. Đó là một chiếc gương đồng, dĩ nhiên không thể soi rõ như gương ở thế giới thực, nhưng Tiêu Nhiên vẫn có thể nhìn thấy trong gương phản chiếu một người mặc cổ trang, ngũ quan giống hệt mình, chỉ khác là từ dưới mũi, qua hai má đến cằm đều phủ kín một bộ râu rậm rạp. Trông mình để râu thật là kỳ quặc.

Hệ thống không nhận ra sự thất thần thoáng qua của Tiêu Nhiên, tiếp tục làm tròn bổn phận truyền tin.

[Gã tra nam để râu quai nón là vì tướng mạo quá thanh tú, từng bị cha mắng là không có khí chất nam nhi, trông như nữ nhi. Để làm vui lòng cha mình, gã mới bắt đầu nuôi râu. Đương nhiên, sau khi được chủ hệ thống sửa đổi giới tính, chi tiết này được đổi thành dán râu giả.]

“Thảo nào...” Tiêu Nhiên không quen tay giật nhẹ bộ râu: “Gã tra nam này xem ra rất để tâm đến cái nhìn của cha hắn nhỉ?”

[Đúng vậy, nói đến cha của gã tra nam, ông ta có quan hệ rất lớn đến kết cục bi thảm của gã. Chị xinh đẹp, quốc gia mà chị đang ở là Doãn quốc, một cường quốc đã hưng thịnh hơn bốn trăm năm. Các đời hoàng đế của Doãn quốc đều được xem là minh quân, nên quốc gia thịnh vượng, dân chúng an lành. Khi tiên đế còn tại vị, cha của gã tra nam vẫn rất an phận thủ thường, tài năng kiệt xuất, mới có thể một đường leo lên đến chức vị Thừa tướng dưới một người trên vạn người. Nhưng ông ta lại là một kẻ cổ hủ trọng nam khinh nữ nặng nề, mà trớ trêu thay, tiên đế trước khi băng hà lại truyền ngôi cho trưởng công chúa của mình.]

“Bạn nhỏ đáng yêu, ý cậu là... hoàng đế của triều đại này là một nữ hoàng?” Vừa nghe đến hai chữ trưởng công chúa, Tiêu Nhiên bất giác nghĩ đến một Mộ Nhã Nhạc đầy quyền thế ở thế giới đầu tiên, tay cô run lên, vô ý giật đứt mất mấy sợi râu. May mà ở thế giới này cô chỉ dán râu giả.

[Vâng, là nữ hoàng. Thật ra, Doãn quốc không phải chưa từng có nữ hoàng, nhưng hơn bốn trăm năm qua, tính cả vị nữ hoàng hiện tại thì cũng chỉ mới có hai người. Dưới triều của vị nữ hoàng trước, trong triều thậm chí còn có không ít nữ quan. Đáng tiếc, vì bị các nam quan qua nhiều đời bài xích, số lượng nữ quan ngày một ít đi, cho đến hiện tại, trong triều không còn một nữ quan nào.]

“À...” Nghe thấy nữ giới ở triều đại này bị đối xử bất công như vậy, Tiêu Nhiên cười một tiếng mỉa mai: “Nếu tôi đoán không lầm, người cha cặn bã cực kỳ trọng nam khinh nữ này của gã, vì bất mãn với sự thống trị của nữ hoàng nên muốn tạo phản?”

[Đúng! Lão ta không những muốn tạo phản, mà còn ôm dã tâm tự mình xưng đế!]

Nghe được câu trả lời đúng như dự đoán, vẻ châm chọc trên mặt Tiêu Nhiên càng thêm rõ rệt, cô tiếp tục suy đoán: “Vậy nên, gã tra nam bị nữ hoàng xử tử vì người cha tạo phản thất bại, mới có oán niệm sâu nặng? Nhưng có một điều tôi không hiểu, nếu kết cục của gã tra nam đã thảm, kết cục của cha hắn chắc chắn cũng chẳng khá hơn, vậy sao cha hắn không có oán niệm? Nếu có, tại sao tôi lại thay thế gã tra nam chứ không phải cha hắn?”

[Chị xinh đẹp, mỗi thế giới song song đều có rất nhiều kẻ cặn bã chết thảm. Nếu oán niệm của tất cả bọn họ đều ảnh hưởng đến không gian của chủ hệ thống, thì em và chủ hệ thống đã sớm không còn tồn tại rồi. Ở lớp ngoài cùng của không gian chủ hệ thống có một lớp màng bảo vệ, lớp màng này có thể ngăn chặn phần lớn oán niệm xâm nhập. Những oán niệm bị ngăn cách bên ngoài, qua một thời gian dài sẽ dần phai nhạt cho đến khi biến mất. Chỉ những oán niệm đặc biệt mạnh mẽ mới có thể đột phá lớp màng bảo vệ, xâm nhập vào tầng giữa của không gian chủ hệ thống. Tầng giữa cũng có một lớp màng bảo vệ khác, lớp màng này còn mạnh hơn, ngăn chặn tất cả oán niệm cường đại. Nhưng vì oán niệm ở ngoài tầng giữa quá gần với không gian cốt lõi của chủ hệ thống, cộng thêm mấy năm nay oán niệm tích tụ ngày càng nhiều, tốc độ phai nhạt quá chậm, nên đã ảnh hưởng đến không gian của chủ hệ thống.]

“Vậy tức là... oán niệm của người cha không mạnh bằng của gã tra nam, đúng không? Nhưng tại sao?” Dựa theo thông tin của hệ thống, chẳng phải người cha mới là kẻ cầm đầu tạo phản để xưng đế sao?

[Bởi vì sau khi âm mưu bị bại lộ, cha của gã đã tự sát trước. Chỉ còn lại trưởng tử là gã tra nam phải gánh chịu cơn thịnh nộ của nữ hoàng, cuối cùng bị lăng trì đến chết, từng nhát dao một.]

Lăng trì...

Tiêu Nhiên bất giác rùng mình. Hình phạt này còn đáng sợ hơn gánh xiếc quái dị nhiều.

“Bạn nhỏ đáng yêu, kể cho tôi nghe kỹ hơn về gã tra nam và cha của hắn đi!”

Vì tương lai không bị lăng trì của mình, cô phải tìm cách khuyên can người cha cặn bã kia. Nếu khuyên can không được, cô chỉ có thể đứng về phía đối lập, ngăn cản ông ta tạo phản.

[Vâng, chị xinh đẹp. Thời còn trẻ, cha của gã là người có lý tưởng, có hoài bão, lại một bụng kinh thư. Ông ta tham gia khoa cử và trở thành Trạng nguyên trẻ tuổi nhất khoa thi ấy, sau đó được tiên đế trọng dụng, một đường thăng tiến. Khi ông ta leo lên đến chức Tể tướng, gã tra nam đã được bảy tuổi. Tuy ông ta là kẻ đọc sách thánh hiền, nhưng trong phủ thê thϊếp thành đàn. Ngày gã tra nam ra đời cũng là ngày người thϊếp thứ chín của ông ta đang mang thai sắp sinh. Trước khi chủ hệ thống sửa đổi thiết lập, gã tra nam vốn không phải đứa con được sủng ái nhất. Sau khi chủ hệ thống sửa đổi thì gã lại thành con gái. Mẹ của gã biết chồng mình trọng nam khinh nữ đến mức nào, vì để con gái sau này không bị bắt nạt trong phủ, bà đã giấu nhẹm giới tính của con, cấu kết với bà đỡ và vυ" nuôi để lừa chồng rằng bà sinh được con trai. Cũng may nhờ thân phận đích trưởng tử của gã tra nam, cộng thêm các bà vợ lẽ của cha gã cái bụng không biết cố gắng, sau này toàn sinh con gái, đứa con trai út chưa đầy tháng đã không may chết yểu. Từ đó về sau, sức khỏe của cha gã không còn tốt nữa, trong nhà nhiều tiểu thϊếp như vậy mà không một ai mang thai. Vì thế, ông ta đưa gã tra nam vào triều. Thật ra ban đầu cha hắn cũng đặt nhiều kỳ vọng vào gã, mong gã cũng có thể giống mình năm xưa, Tam nguyên thi đỗ, tỏa sáng rực rỡ ở yến Quỳnh Lâm, được tiên đế tán thưởng. Đáng tiếc...]