[Tích... nhiệm vụ kết thúc, đang quay về không gian của chủ hệ thống... Đã quay về. Chị xinh đẹp, chúc mừng chị đã hoàn thành nhiệm vụ ở thế giới đầu tiên. Chị chờ một lát nhé, em sẽ cùng chủ hệ thống căn cứ vào lượng oán niệm đã được tiêu trừ trong không gian để tính toán cấp bậc đánh giá nhiệm vụ cho chị đây.]
Tiêu Nhiên đột nhiên nghe thấy giọng nói trẻ con quen thuộc, mơ màng mở mắt ra rồi quay đầu nhìn quanh, hóa ra mình đã một lần nữa trở về không gian trắng xóa kia. Vậy mà chỉ một giây trước, cô vừa mới nhắm mắt, bên tai vẫn còn văng vẳng giọng nói già nua nhưng quyết liệt của Mộ Nhã Nhạc: “Tiêu Nhiên, cô đừng hòng bỏ lại tôi! Tôi đến với cô ngay đây!”
Mộ Nhã Nhạc, kẻ điên này, lẽ nào đã tự sát rồi?
Tiêu Nhiên nhắm mắt lại, ép mình không hồi tưởng về khung cảnh trước lúc chết nữa.
[Chị xinh đẹp, em về rồi đây. Để chị đợi lâu rồi.]
Khi giọng nói trẻ con lại vang lên, màn sương mù trong lòng Tiêu Nhiên cũng theo đó tan đi đôi chút. Cô mở mắt, nhìn cục bông trắng đang vui vẻ bay lượn quanh mình, khóe miệng khẽ nhếch lên, dịu dàng hỏi: “Vất vả cho cậu rồi, kết quả thẩm định thế nào?”
[Chị xinh đẹp cực kỳ xuất sắc! Nếu ngay từ đầu chúng ta chọn tìm chị giúp đỡ làm nhiệm vụ thì em đã không lãng phí nhiều năng lượng vào mấy gã tra nam như vậy!] Cục bông trắng dừng lại trước mặt Tiêu Nhiên, hai vệt hồng trên thân hình trắng muốt hiện lên rõ rệt: [Em và chủ hệ thống đã tính toán rồi, dựa vào lượng oán niệm đã biến mất trong không gian của chủ hệ thống, cấp bậc đánh giá nhiệm vụ của chị là... cấp S! Thật sự quá lợi hại.]
“Hửm? Cấp S sao?” Tiêu Nhiên có chút bất ngờ, lần đầu tiên làm nhiệm vụ mà lại có thể nhận được đánh giá cao như vậy. Nhưng... mình cũng đâu có làm gì, kết cục bi thảm của gã tra nam tuy đã được thay đổi, nhưng bản thân cô cũng bị Mộ Nhã Nhạc giam cầm cả đời, kết cục này mà gã tra nam đó lại thích ư? Cô thắc mắc: “Tại sao đánh giá lại cao như vậy?”
[Là thế này, chị xinh đẹp...] Cục bông trắng ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp: [Chủ hệ thống của chúng em đã thống kê chi tiết số liệu và phát hiện ra, nguyên nhân chính khiến oán niệm tan biến nhiều nhất là do... số lần chị và Mộ Nhã Nhạc “thân mật” với nhau quá nhiều...]
“...” Tiêu Nhiên thấy rõ cục bông nhỏ màu trắng giờ đã biến thành màu hồng.
[Cho dù chị là người thay thế, nhưng chị vẫn đại diện cho gã tra nam. Hệ thống phân tích và phát hiện ra rằng gã tra nam có lẽ đặc biệt yêu thích loại vận động này, cho nên du͙© vọиɠ của hắn được thỏa mãn tột cùng, oán niệm tự nhiên sẽ tiêu tan đi rất nhiều. Chủ... chủ hệ thống còn nói...]
“Còn nói gì nữa?”
[Chủ hệ thống nói... nói... nói... thế giới tiếp theo chị cũng có thể tham khảo hình thức hoàn thành nhiệm vụ kiểu này...] Cục bông hồng thấy nụ cười trên môi Tiêu Nhiên dần tắt, cả người nó đột nhiên co lại, màu sắc cũng trở về màu trắng: [Nhưng không sao đâu chị xinh đẹp, đây không phải là yêu cầu bắt buộc. Theo thống kê của chủ hệ thống, vì chị đã an toàn sống đến già mới qua đời, lượng oán niệm biến mất chiếm 10%, đồng thời chị luôn có người bao nuôi, bản thân không cần làm gì cả, lượng oán niệm biến mất chiếm 20%. Cho nên, sau này chị chỉ cần thay đổi kết cục bi thảm của gã tra nam là oán niệm sẽ tự động tan biến. Chúng em thấy được oán niệm tiêu tan là vui lắm rồi, nếu một lần không được nhiều thì chúng ta làm thêm vài thế giới nữa, không vội đâu.]
“70% còn lại... hoàn toàn là vì...?” Tiêu Nhiên không chút biểu cảm truy hỏi.
[Vâng...]
Ha, đúng là tra nam, trong đầu chẳng có gì đứng đắn!
“Được rồi, dù sao thì ta cũng đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ ở thế giới đầu tiên, tiếp theo thì sao? Bắt đầu ngay nhiệm vụ ở thế giới thứ hai à?” Bây giờ Tiêu Nhiên không phải thực thể nên cô không hề cảm thấy mệt mỏi.
[Không vội đâu chị xinh đẹp.] Hệ thống rất vui mừng vì Tiêu Nhiên siêng năng như vậy: [Chủ hệ thống của chúng em xét thấy chị vừa thoát khỏi một thế giới, lo rằng chị vì vấn đề tình cảm mà không thể lập tức bước vào thế giới tiếp theo, cho nên đã đặc biệt cho chị nghỉ ngơi ba ngày...]
“Nghỉ ngơi ba ngày trong không gian trống rỗng không có gì thế này ư?” Tiêu Nhiên cảm thấy thà đi làm nhiệm vụ ở thế giới tiếp theo sớm hơn còn hơn là lơ lửng ba ngày trong không gian này. Ít nhất cũng có việc để làm.
[Không! Sao có thể!] Nhắc tới đây, cục bông trắng lại hưng phấn xoay một vòng trên không: [Vì lần đầu tiên làm nhiệm vụ mà chị đã hoàn thành xuất sắc, tiêu trừ một mảng lớn oán niệm trong không gian của chủ hệ thống, cho nên chủ hệ thống có phần thưởng dành cho chị đó. Đây là phần thưởng mà chủ hệ thống đã dùng năng lượng ít ỏi vừa mới khôi phục được để đặc biệt tạo ra cho chị đấy!]
“Ồ? Là gì vậy?” Tiêu Nhiên tuy không mấy hứng thú với phần thưởng thần bí này, nhưng nghe giọng nói vui vẻ của hệ thống, tâm trạng cô cũng tốt lên một chút.
[Chị nhắm mắt lại trước đi.]
Tiêu Nhiên nghe lời nhắm mắt lại. Khi cô mở mắt ra lần nữa thì phát hiện, không gian vốn trắng xóa trống không bỗng dưng xuất hiện một khoang hình trứng khổng lồ màu trắng. Bề ngoài của khoang trứng vô cùng bóng loáng, tựa như bề mặt sơn mài của những cây đàn dương cầm ở thế giới cũ của Tiêu Nhiên.
“Đây là cái gì?” Tiêu Nhiên tò mò trôi về phía “khoang vũ trụ” này.
[Chị xinh đẹp, chị ấn vào vòng sáng màu xanh kia đi.] Cục bông trắng bay theo sát Tiêu Nhiên và chỉ dẫn cho cô.
Ngón trỏ thon dài của Tiêu Nhiên vừa chạm vào vòng sáng màu xanh mà hệ thống chỉ, những đường cong màu xanh lam lập tức từ vòng sáng lan ra, phủ kín toàn bộ bề mặt khoang trứng. Cùng lúc đó, một đường rãnh mảnh màu đen xuất hiện giữa khoang trứng, sau đó từ từ mở ra, cuối cùng, Tiêu Nhiên đã thấy được bên trong.
Một chiếc bàn làm việc rộng lớn được đặt âm vào vách trong của khoang, đối diện bàn là một màn hình cong, trên mặt bàn cũng có một màn hình quang học, theo lời giới thiệu của hệ thống thì đó là màn hình điều khiển. Trong không gian khổng lồ này, vật thể lớn nhất lại là một chiếc ghế sô pha, một chiếc sô pha to lớn hơn tất cả những chiếc cô từng thấy. Khoảnh khắc Tiêu Nhiên ngồi xuống, cảm giác thoải mái tột cùng cũng là điều chưa từng có. Theo lời hệ thống, chiếc sô pha siêu lớn này có thể dùng màn hình điều khiển để hạ phần tựa lưng xuống, biến thành một chiếc giường lớn.
[Chị xinh đẹp, chiếc máy tính quang học này, mỗi khi chị quay về không gian cá nhân của mình đều có thể tùy ý sử dụng. Đừng nhìn không gian của chủ hệ thống có vẻ khép kín, nhưng chị có thể thông qua máy tính này để kết nối với mạng lưới của tất cả các thế giới song song, tra cứu bất kỳ tài liệu nào chị muốn biết. Các loại trò chơi, phim ảnh cũng không thiếu thứ gì, sau này khi kết thúc nhiệm vụ vất vả, chị sẽ không còn nhàm chán nữa.]
Cũng không tệ nhỉ! Tiêu Nhiên hài lòng gật đầu, lại hỏi: “Tài liệu gì cũng tra được sao? Nếu ta muốn một vài giáo trình cụ thể về kỹ thuật cốt lõi, có tra được không?”
[Đương nhiên là được!] Cục bông trắng đắc ý ưỡn ngực: [Chỉ cần chị muốn, ngay cả phương pháp chế tạo phi thuyền vũ trụ cụ thể cũng có thể tra ra được! Dĩ nhiên, tiền đề là thế giới chị đang ở phải có đủ vật liệu cần thiết.]
“Câu hỏi cuối cùng...” Nụ cười dễ chịu lại một lần nữa hiện ra trên gương mặt Tiêu Nhiên: “Chiếc máy tính này, ta có thể sử dụng ở thế giới nhiệm vụ không?”
[Có thể thì có thể...] Nghe xong câu hỏi của Tiêu Nhiên, hệ thống lập tức xìu xuống: [Nhưng mà, xin lỗi chị, do hạn chế của các thế giới, chúng em chỉ có thể dùng năng lượng của mình để đưa chị trở về không gian cá nhân này. Ở thế giới nhiệm vụ, cho dù chị ở trong không gian cá nhân bao lâu, khi quay lại thế giới nhiệm vụ, thời gian cũng chỉ trôi qua một giây. Hơn nữa, thời gian chị ở trong không gian cá nhân có giới hạn, cụ thể dài hay ngắn tùy thuộc vào lượng năng lượng chống đỡ nhiều hay ít.]
“Không sao đâu.” Biết được điều mình muốn biết, Tiêu Nhiên khẽ vuốt ve cục bông trắng, an ủi nó: “Có được như vậy là tốt lắm rồi.” Như vậy sau này nếu cảm thấy áp lực ở thế giới nhiệm vụ, cô vẫn có thể quay về không gian cá nhân để lên mạng giải tỏa tâm trạng.
Sau đó, Tiêu Nhiên chìm đắm trong thế giới mạng, học hỏi suốt ba ngày liền. Biết làm sao được, kiến thức trên mạng thật sự quá phong phú và chi tiết, không giống như ở thế giới thực của cô, tài liệu của một vài lĩnh vực chỉ có thể tra cứu sơ sài, muốn biết cụ thể hơn thì phải dựa vào sách chuyên ngành và sự chỉ dẫn của thầy cô.
Ngay lúc Tiêu Nhiên đang học rất vui vẻ, hệ thống đến thông báo cho cô rằng ba ngày nghỉ ngơi đã kết thúc.
[Chị xinh đẹp, đã đến lúc lên đường đến thế giới thứ hai rồi...]
“Vậy sao? Thời gian trôi nhanh thật đấy.” Tiêu Nhiên vẫn còn chút luyến tiếc, ba ngày này đã xóa tan mọi ám ảnh mà cô phải chịu đựng ở thế giới đầu tiên. Chỉ là, đôi lúc, Tiêu Nhiên vẫn nhớ đến Mộ Nhã Nhạc, thoáng qua như vậy mà thôi.
[Chị xinh đẹp, ba ngày nay chị đều dùng để học... không mệt sao?] Cục bông trắng lần này xé rách khe hở không gian lớn hơn lần trước. Suy cho cùng, oán niệm xung quanh không gian của chủ hệ thống đã tan biến đi rất nhiều, ảnh hưởng cũng giảm bớt, tốc độ hồi phục năng lượng của nó cũng nhanh hơn một chút.
“Sao lại mệt được?” Trước khi bước vào khe hở thời gian, Tiêu Nhiên mỉm cười dịu dàng với cục bông trắng: “Rất thú vị mà, phải không?”
[Xem ra không gian cá nhân của chị xinh đẹp có thể gọi là không gian học tập rồi.] Hệ thống bay theo Tiêu Nhiên vào khe hở, buột miệng nhận xét.
“Ừm, đúng là một cái tên không tệ, vậy sau này không gian cá nhân của ta sẽ gọi là không gian học tập nhé.”
Chỉ trong nháy mắt, khi Tiêu Nhiên mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt cô là một khung cảnh cổ kính. Chưa kịp quan sát kỹ, cô đã cảm thấy trên mặt có gì đó khác lạ. Vùng má cho đến cằm cứ căng cứng, vô cùng khó chịu, như thể bị dán một lớp băng keo. Tiêu Nhiên lấy làm lạ, đưa tay lên mặt sờ thử, kết quả lại chạm phải một lớp lông rậm rạp!
“Hệ thống! Chẳng phải chủ hệ thống đã sửa giới tính của gã tra nam nguyên bản thành nữ rồi sao?”
[Đúng vậy đó chị xinh đẹp, đã sửa xong rồi.]
Vậy sao trên mặt lại toàn là lông thế này? Tiêu Nhiên kinh hãi, lẽ nào nhân vật cô thay thế lần này là một người mắc hội chứng buồng trứng đa nang rậm lông?
[Chị xinh đẹp, bộ râu quai nón trên mặt chị là giả, do gã tra nam nguyên bản tự dán lên đó.] Thấy Tiêu Nhiên hoang mang sờ tới sờ lui trên mặt, hệ thống không nhịn được bèn nhắc nhở: [Bởi vì phụ thân của gã tra nam không thích nhi tử mình trông ẻo lả, chẳng có chút khí chất nam nhi nào.]