Trên bàn ăn, Tiêu Nhiên ăn như nhai sáp, và từng miếng một cách vô hồn, đột nhiên phát hiện trong chén mình có thêm một miếng thịt.
“Ăn nhiều một chút, sau này những chuyện như thế này rồi sẽ quen dần thôi.” Mộ Nhã Nhạc tủm tỉm cười thu đũa về, ôn hòa nói với Tiêu Nhiên.
“Quen?” Bàn tay cầm đũa của Tiêu Nhiên cứng đờ, cô nghi ngờ nhìn chằm chằm Mộ Nhã Nhạc, muốn biết ý của cô ta là gì.
“Sao thế? Cậu không cho rằng chỉ một lần như tối qua là xong rồi đấy chứ?” Mộ Nhã Nhạc đặt đũa xuống, thái độ với Tiêu Nhiên vô cùng nghiêm túc, nhưng lời nói ra lại chẳng đứng đắn chút nào. “Ăn quen bén mùi, cậu ngon miệng như vậy, cậu nghĩ tôi có thể bỏ được không?”
“Cô...” Mặt Tiêu Nhiên đỏ bừng trong nháy mắt: “Sao lại có thể...”
“Tại sao lại không thể?” Sắc mặt Mộ Nhã Nhạc có chút khó coi: “Tiêu Nhiên, có phải cậu đã quên thân phận hiện tại của mình không? Bao nuôi, cậu thật sự cho rằng có kiểu bao nuôi hoàn toàn trong sáng à? Tôi nghĩ, lúc cậu đồng ý để tôi bao nuôi, trong lòng cũng đã chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ?”
Đó là gã trai bao nguyên bản chuẩn bị, nhưng bây giờ lại đến lượt mình gánh vác! Tiêu Nhiên mím chặt môi, nhất thời đến cơm cũng nuốt không trôi.
“Vừa muốn tiền của tôi, lại không muốn trả giá bất cứ điều gì, Tiêu Nhiên, tôi nghĩ cậu không ngây thơ đến vậy chứ? Lại thật sự cho rằng chỉ cần đi cùng tôi đối phó với các dịp xã giao là có thể nhận được nhiều tiền như vậy sao? Cậu không phát hiện ra gần đây tôi lại chuyển cho cậu một khoản tiền lớn à?”
“Tôi có thể không cần!” Tiêu Nhiên nóng nảy, bây giờ eo cô vẫn còn mỏi nhừ, cả người rã rời, thêm vài lần nữa thì thà bỏ trốn còn hơn. “Hơn nữa tôi cũng không phải không làm gì khác cho cô, ngày nào cũng nấu ba bữa, còn mang cơm...”
“Mấy việc đó, tôi thuê một đầu bếp hay gọi đồ ăn ngoài là có thể giải quyết!” Mộ Nhã Nhạc đột nhiên ghé sát lại Tiêu Nhiên, đưa tay vỗ nhẹ lên má cô: “Nói thật, bây giờ tôi thà cậu không nấu cơm, không mang cơm, việc nhà cũng không cần làm, mỗi ngày chỉ phụ trách nằm yên, chẳng phải sẽ nhẹ nhàng sung sướиɠ hơn sao? Đừng có làm bộ dạng hận thù sâu sắc đó, chẳng lẽ tối qua cậu không thoải mái sao? Bên tai tôi bây giờ vẫn còn văng vẳng tiếng rêи ɾỉ mê hồn của cậu đấy!”
“Cô...” Tiêu Nhiên sốc nặng, hóa ra Mộ Nhã Nhạc sau khi xé bỏ lớp ngụy trang, riêng tư lại biếи ŧɦái vô sỉ, miệng đầy lời lẽ dung tục như vậy!
“Sao thế? Sợ à?” Ngón tay Mộ Nhã Nhạc tận hưởng gương mặt mịn màng của Tiêu Nhiên, sau khi lướt qua lại vài lần, hai ngón tay lại trượt xuống nắm lấy chiếc cằm tinh xảo của cô, trên cằm vẫn còn dấu răng của cô từ tối qua. Mộ Nhã Nhạc không dám dùng sức như tối qua, chỉ nắm hờ cằm Tiêu Nhiên, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve. “Tiếc là đã muộn rồi. Đừng ngạc nhiên, chính tôi cũng không ngờ rằng mình, người đã từng chướng mắt cậu như vậy, lại có thể sa vào. Đôi khi tôi thậm chí còn cảm thấy, Tiêu Nhiên của trước kia có phải đã bị cậu của hiện tại trộm đổi đi rồi không. Từ một người đàn ông, bị đổi thành một người phụ nữ.”
“...” Sao có thể! Không phải hệ thống nói mình thay thế nguyên bản, cùng lắm chỉ làm người xung quanh thấy lạ vì tính cách thay đổi sao? Sao lại có thể nghĩ đến chuyện bị đổi người!
“Nhưng đáng tiếc, hôm nay tôi đã điều tra một chút về cậu, rất tiếc, cậu từ khi sinh ra đã là con gái, chưa từng phẫu thuật chuyển giới, từ cấp ba bắt đầu học theo mấy kiểu lập dị trên mạng, đi theo phong cách unisεメ, cứ dở dang như vậy cho đến khi tốt nghiệp đại học. Sau đó vào thời điểm tuyệt vọng nhất của cuộc đời, bị tôi hiểu lầm giới tính, khi tôi đề nghị bao nuôi, cậu đã chọn giấu giếm giới tính và chấp nhận sự bao nuôi của tôi. Những thông tin này, không sai chứ?”
Tiêu Nhiên hoàn toàn không bất ngờ, cô biết sớm muộn gì Mộ Nhã Nhạc cũng sẽ điều tra mình. Chỉ là không ngờ Mộ Nhã Nhạc lại có thể nhịn đến tận bây giờ mới điều tra. Càng không ngờ rằng, sau khi biết giới tính thật của cô, Mộ Nhã Nhạc vẫn không buông tha cho cô.
Thấy Tiêu Nhiên im lặng một lúc lâu, Mộ Nhã Nhạc cho rằng cô đang giận vì mình lén điều tra chuyện của cô. “Cậu giận cái gì? Bây giờ thuê một người giúp việc cũng phải điều tra rõ ngọn ngành, tôi chỉ hối hận là đã không điều tra cậu sớm hơn thôi!” Sớm phát hiện ra cậu là phụ nữ thì đã có thể quang minh chính đại mua đồ nữ cho cậu rồi.
“Tôi không giận...” Tiêu Nhiên cuối cùng cũng thở dài một hơi: “Cô là tổng tài của một tập đoàn lớn, có chút đề phòng với tôi là chuyện bình thường.”
“Tôi không đề phòng cậu.” Mộ Nhã Nhạc dứt khoát dịch ghế, chuyển đến ngồi sát bên Tiêu Nhiên. “Trước kia có lẽ là có, nhưng cậu của hiện tại khiến tôi không nảy sinh một chút lòng đề phòng nào.” Mộ Nhã Nhạc vừa nói, vừa nhân tiện nắm lấy tay Tiêu Nhiên: “Tiêu Nhiên, tôi thích cậu, tôi yêu cậu. Hôm nay tôi điều tra cậu là vì tôi muốn biết nhiều hơn về cậu.” Cô áp tay Tiêu Nhiên lên má mình, ánh mắt nhìn cô tràn đầy thâm tình. “Nhưng mà, những gì cậu đã trải qua từ nhỏ đến lớn đều khiến tôi không thể thích cậu của lúc đó được. Người tôi thích, chỉ là cậu với khí chất đã trở nên trong sạch bây giờ.”
Tiêu Nhiên ngơ ngác nhìn Mộ Nhã Nhạc, trong khoảnh khắc này, cô không thể xem Mộ Nhã Nhạc như một con trùm trong thế giới ảo được nữa. Cô bừng tỉnh nhận ra, Mộ Nhã Nhạc là một người bằng xương bằng thịt, có tình cảm, không khác gì những đồng nghiệp trong thế giới thực của cô!
“Nực cười là, cậu của ngày xưa luộm thuộm tôi không muốn chạm vào, còn cậu của bây giờ sạch sẽ, tôi lại điên cuồng muốn làm vấy bẩn, tôi muốn nhuộm lên trang giấy trắng tinh khôi này của cậu toàn bộ màu sắc thuộc về riêng mình!” Mộ Nhã Nhạc nghiêng người qua phía Tiêu Nhiên, một tay vòng qua cổ cô, sau đó áp môi mình lên vầng trán mịn màng của Tiêu Nhiên, hôn nhẹ từng chút một. Đôi mắt, chóp mũi, và cả đôi môi.
Tiêu Nhiên vô cùng phản cảm với việc Mộ Nhã Nhạc dùng vũ lực, dù là lần cưỡng hôn trước đó, hay là tối hôm qua... Nhưng lúc này, nụ hôn dịu dàng đến tột cùng của Mộ Nhã Nhạc lại khiến Tiêu Nhiên không nảy sinh bất kỳ cảm giác phản kháng nào.
Khoảnh khắc dịu dàng hiếm có đó chưa kéo dài được bao lâu, Mộ Nhã Nhạc đã luyến tiếc buông Tiêu Nhiên ra, sau đó xoay người lấy điện thoại trên bàn, bấm vài cái rồi huơ huơ trước mặt Tiêu Nhiên. “Đương nhiên, tôi cũng không phải là hoàn toàn không thích cậu của trước đây, ít nhất mấy tấm ảnh cosplay này của cậu tôi vẫn thích, chỉ là biểu cảm trên mặt có thể thuần khiết như cậu bây giờ thì còn tốt hơn. Tiêu Nhiên, cậu không biết đâu, một thân trang phục gợi cảm, đi cùng một gương mặt thuần khiết không tì vết, mới thật sự là sự quyến rũ chết người đấy!”
“...” Hình ảnh lướt qua trong chốc lát, nhưng Tiêu Nhiên mắt sắc đã nhận ra ngay, ảnh trên điện thoại chính là mấy tấm ảnh cosplay “hở hang” đã bị cô hủy! “Mộ Nhã Nhạc!”
Nếu không phải vì mấy tấm ảnh này, mình đã không phải nửa đêm ra ngoài gặp Cừ Dương, sẽ không bị Mộ Nhã Nhạc vin vào cớ đó, sẽ không... bị Mộ Nhã Nhạc hành hạ cả đêm!
“Không phải cô đã nói sẽ bỏ qua cho tôi chuyện mấy tấm ảnh này sao?”
“Tôi có nói à?” Mộ Nhã Nhạc né bàn tay đang vươn tới của Tiêu Nhiên, giơ điện thoại lên cao: “Nếu cậu thật sự ghét những tấm ảnh này, tôi cũng có thể xóa đi, với điều kiện là... cậu mặc lại bộ đồ này cho tôi xem.”
“Nằm mơ đi!” Chỉ là ảnh thôi đã khiến Tiêu Nhiên không thể chịu đựng được, sao cô có thể thật sự mặc bộ đồ không đứng đắn đó lên người!
“Này này này, mặc một lần thôi mà, cậu mặc vào tôi sẽ xóa ngay mấy tấm ảnh cuối cùng này của cậu.” Mộ Nhã Nhạc thấy mình dù khuyên bảo dụ dỗ thế nào, Tiêu Nhiên vẫn giữ vẻ mặt kiên quyết không lay chuyển, liền bực bội nói: “Có sao đâu chứ, đến tạp dề khỏa thân còn mặc rồi, lại sợ mặc cái này...”
“Mộ Nhã Nhạc! Đó là bị cô lột ra!” Tiêu Nhiên lại một lần nữa đỏ mặt.
“Được rồi được rồi, không mặc thì thôi! Dù sao bất kể cậu mặc gì, tôi vẫn thích nhất là bộ dạng không mặc quần áo của cậu.”
Người này có thể ngậm miệng không nói những lời lẽ thô tục được không!
Sau bữa tối, Mộ Nhã Nhạc hiếm khi chu đáo, chủ động dọn dẹp rác rồi mang đi lúc ra về.
“Tối qua là tôi hơi quá, tối nay sẽ không hành hạ cậu nữa, nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Mộ Nhã Nhạc xách theo một túi rác sinh hoạt lớn, lúc đi còn bỏ lại một câu như vậy.
Mà lúc này, sắc trời ngoài cửa sổ mới chỉ vừa sẩm tối.
Đã ngủ cả một ngày, Tiêu Nhiên bây giờ không hề buồn ngủ. Cô cứ thế tựa vào sô pha, vô tình liếc thấy một cây gậy, là cây “gậy xx” bị Mộ Nhã Nhạc vứt lại trên sô pha tối qua. Có phải cô nên thấy may mắn vì tối qua Mộ Nhã Nhạc đã không dùng cây gậy thô to này để đối phó với mình không?
Tiêu Nhiên lạnh mặt, ném thứ đồ ngứa mắt đó vào thùng rác bên cạnh bàn trà.
“Hệ thống...”
[QAQ chị gái...] Theo một âm thanh trẻ con đáng yêu, một cục bông trắng từ từ hiện ra trước mặt Tiêu Nhiên, hoàn toàn không đột ngột như mọi khi. [Chị gái, chị... chịu ấm ức rồi...]
Từ tối qua, hệ thống đã bị chặn trong một thời gian dài vì liên quan đến sự riêng tư của Tiêu Nhiên. Dù bị chặn, nhưng không có nghĩa là nó không biết chuyện gì đã xảy ra. Liên hệ với việc Mộ Nhã Nhạc tay cầm một vật bị làm mờ cùng những lời đã nói trước đó, và cả mảng lớn bị làm mờ bên dưới đầu Tiêu Nhiên lúc cô mới tỉnh dậy, rất dễ đoán được, chín phần là Mộ Nhã Nhạc đã dùng vũ lực với Tiêu Nhiên.
“Không có gì ấm ức cả...” Tiêu Nhiên đưa tay ra sờ nhẹ vào cục bông trắng: “Đây là lựa chọn của chính tôi, là cái giá tôi phải trả để được sống lại, không phải sao?” Mộ Nhã Nhạc có một câu nói rất đúng, vừa muốn tiền, lại không muốn trả giá, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy? Tương tự, một người đã chết như mình, muốn trở lại thế giới ban đầu, trải qua một chút trắc trở cũng là chuyện bình thường.
Đối với việc bị một người phụ nữ cưỡng bức, Tiêu Nhiên rất phản cảm, nhưng chưa đến mức muốn sống muốn chết. Cô sinh ra trong một gia đình gia giáo, nhưng gia đình cô không cổ hủ như thời phong kiến. Huống chi, đây cũng không phải là cơ thể thật của cô. Vì vậy, Tiêu Nhiên chỉ xem những gì mình đã trải qua tối qua như một lần trắc trở.
“Là do tôi quá ngây thơ, đã nghĩ nhiệm vụ quá đơn giản.” Tiêu Nhiên thở dài, có chút hối hận vì đã chăm sóc Mộ Nhã Nhạc quá cẩn thận. “Sớm biết vậy, tôi cứ đối phó qua loa với Mộ Nhã Nhạc, không để cô ta nảy sinh tình cảm với tôi, có phải là tôi đã có thể yên ổn vượt qua ba năm, sau đó an toàn rút lui không?”
[Cái này... em không biết...] Chuyện tình cảm, làm gì có chuyện nào hoàn hảo đến vậy?
“Hệ thống, cậu nói xem, bây giờ tôi cơ bản đã thay đổi được kết cục của gã trai bao rồi đúng không?”
[Đã thay đổi được một phần rất lớn rồi, chị gái à... chị muốn làm gì?]
“Cậu nói xem, nếu bây giờ tôi bỏ trốn thì sẽ thế nào?”
[...Chị gái, em có thể hiểu được tâm trạng của chị sau khi bị ép buộc. Nhưng bây giờ Mộ Nhã Nhạc đã yêu chị rồi, chị chắc là chị trốn được sao? Đừng để đến lúc đó lại chọc giận Mộ Nhã Nhạc, làm cho kết cục vốn đã đảo ngược lại bị bẻ ngược trở lại đấy!]
Kết cục có bị bẻ ngược lại hay không thì tôi không biết, nhưng Mộ Nhã Nhạc thì đã bị tôi bẻ cong rồi. Tiêu Nhiên đau đầu ôm trán, dường như đã thấy trước được tương lai “bi thảm” của mình.
Editor: 2 Thế giới đầu hơi Cường thủ hào đoạt tí, mấy thế giới sau sẽ ngọt hơn nhé.