Tòng San vừa ngượng vừa nghi, ngượng vì mình vô tình bắt gặp người ta đang nằm nghỉ, nghi là vì sao Âu Hải lại ở đây? Cậu ta đâu có hệ thống học tra như cô, chẳng lẽ cũng trốn thi? Hay là thật sự bị ốm?
Trong ký ức của cô, Âu Hải không hề yếu ớt như vậy, mà chàng trai trước mắt lại có vẻ mong manh, giống như kiểu “mỹ nhân bệnh tật” trong tiểu thuyết, đến cả thở hơi lớn chút cũng sợ làm cậu ta tỉnh giấc.
Khi Tòng San cẩn thận quay người định rời đi thì hàng mi Âu Hải khẽ động, từ từ mở mắt, đôi đồng tử trong veo chuẩn xác nhìn thẳng về phía cô.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tim Tòng San giật mạnh, đứng yên không dám động đậy.
Giữa sự lúng túng, cô lắp bắp mở lời để biện minh cho mình: “Bác, bác sĩ Vương đâu rồi? Tớ tưởng... Anh ấy ở đây...”
“Không biết.” Âu Hải lạnh nhạt đáp. Giọng nói của cậu ta trong trẻo mà lạnh lẽo, như mang theo hơi lạnh cuối thu.
“Ồ... Vậy tớ đợi anh ấy một lát.” Tòng San vội nói: “Xin lỗi vì đã làm phiền cậu nghỉ ngơi.”
Cô nói xong liền nhanh chân chạy ra phía bàn làm việc của bác sĩ Vương, đứng đó hít thở thật sâu, cố bình ổn lại nhịp tim đang đập quá nhanh của mình.
Tòng San cũng đã từng là sinh viên đại học, vốn nghĩ rằng học sinh cấp ba vẫn chỉ là bọn trẻ con, ví dụ như cô bạn cùng bàn Ổ Thiến Thiến của cô, vừa ngây thơ lại dễ thương.
Nhưng vừa rồi khi bốn mắt chạm nhau với Âu Hải, cô mới nhận ra, dù chỉ là học sinh cấp ba, nhưng vẫn có người đã rất trưởng thành. Âu Hải chính là một trong số đó.
Lúc bị cậu ta nhìn, cô có cảm giác như mình sắp bị ánh mắt ấy nhìn thấu, thật sự khiến cô toát cả mồ hôi lạnh.
Cho đến lúc này, Tòng San mới chậm rãi nhận ra, tuy trông Âu Hải rất yếu ớt khi nhắm mắt nằm xuống, nhưng lúc nãy khi tỉnh táo, trạng thái của cậu ta lại khiến cô không cảm nhận được chút mệt mỏi nào.
Đối diện với ánh mắt trong trẻo của cậu ta, cô cứ có cảm giác chột dạ như học sinh trốn thi bị bắt gặp.
Tòng San ngồi xuống một chiếc ghế bên bàn làm việc, nhàm chán chờ bác sĩ Vương quay lại và thời gian trôi qua. Nhưng vì sau tấm rèm còn có một người khác, nên cô luôn cảm thấy căng thẳng, không sao thả lỏng được.
Trong rèm truyền ra tiếng sột soạt, lát sau, Âu Hải bước ra, ánh mắt cậu ta thoáng lướt qua phía Tòng San. Khi Tòng San còn chưa biết có nên chào hỏi hay không, cậu ta đã thu hồi ánh nhìn và đi thẳng.
Cánh tay đang nâng lên nửa chừng của Tòng San cứng lại, nét mặt bất giác thả lỏng.