Nói cách khác, Tòng San không thể nói việc có hệ thống này với cả người thân của mình. Cô đã buồn bực một lúc, rồi cũng chấp nhận, dù sao hệ thống của cô chỉ là “học dốt”, chứ nếu là “hệ thống lưu manh” hay “hệ thống cô em dâʍ đãиɠ” thì chắc cô đã khóc chết rồi.
Đã đóng thì phải diễn cho đạt, Tòng San khẽ thở ra, thật sự đi về phía phòng y tế.
Phòng y tế của trường Trung học Hoa Dương nằm ở khu vực rìa của trường, cạnh trung tâm đa phương tiện, nhìn từ cửa sổ ra có thể thấy tường vây.
Trong phòng y tế chỉ có một bác sĩ họ Vương, là bác sĩ nam trẻ mới hơn hai mươi tuổi. Năm ngoái, trong đại hội thể thao, lúc Ổ Thiến Thiến tham gia chạy 800m đã bị ngã trầy đầu gối, chính Tòng San đã đưa cô ấy đến đây xử lý vết thương, nên cô vẫn nhớ rõ vị trí phòng y tế.
Tới cửa, Tòng San phát hiện cửa mở, cô gõ nhẹ vài cái, nhưng đợi vài giây mà không thấy ai đáp. Trong phòng y tế có hai gian, gian trong đã bị khóa lại, là nơi cất thuốc men, chỉ khi cần lấy thuốc bác sĩ Vương mới mở ra. Dù còn trẻ nhưng anh rất nghiêm khắc trong việc quản lý thuốc.
Gian ngoài lớn hơn, được treo rèm chia làm hai phần, bên trong có hai giường, cũng được ngăn bằng rèm, bên ngoài là bàn làm việc của bác sĩ Vương. Lúc này cạnh bàn làm việc không có ai, nhưng sau rèm lại như có tiếng thở nhẹ.
“Bác sĩ Vương, anh có ở đây không?” Tòng San khẽ gọi, bước chậm đi đến sau rèm.
Cô thấy trên chiếc giường trắng có một người đang nằm, thân hình gầy nhưng cao ráo. Đó là một chàng trai rất trẻ có dung mạo tuấn tú, sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, dường như đã chìm vào giấc ngủ sâu. Cảnh tượng đẹp như bước ra từ trong tranh.
Tòng San khựng lại, nhận ra người này không phải bác sĩ Vương, đồng thười cũng thấy khuôn mặt quen quen.
Một lúc sau cô mới nhớ ra người này tên Âu Hải, cùng khóa với cô, hình như học ở lớp 10 - 1.
Trước đây cậu ta luôn đứng trong top ba của khối, không chỉ đẹp trai, chơi bóng rổ giỏi, mà tính cách còn lạnh lùng, là nhân vật cấp “học trưởng quốc dân” của trường Hoa Dương.
Nhưng từ sau khi Tòng Hi gặp tai nạn, Tòng San không còn quan tâm tới chuyện trong trường nữa, mãi đến khi thi đỗ đại học, cô cũng chưa từng có giao tiếp gì với Âu Hải.
Chỉ là trong các buổi diễn thuyết, cuộc thi, luôn có tên và bóng dáng của cậu ta, nên cô vẫn còn chút ấn tượng. Sau khi Tòng Hi bị liệt, Âu Hải liên tục giữ vị trí hạng nhất trong khối, cho đến khi Tòng San vươn lên vượt qua và ổn định đứng trên cậu ta.