Chương 2

Lần này trọng sinh về, việc đầu tiên cô làm chính là kéo Tòng Hi đang chuẩn bị ra ngoài lại, giả vờ đau bụng, chết sống không cho thằng bé đi.

Nhìn cô đau đến đỏ cả mặt, rơi cả nước mắt, tất nhiên Tòng Hi không dám ra ngoài, cuối cùng là ba cô - Tòng Bác đi lấy bánh thay. Cô cứ thế giữ chặt Tòng Hi ở nhà đến hết ngày hôm đó. Khi thấy sáng hôm sau nó vẫn nguyên vẹn bình an, cô còn không dám tin đó là thật.

Nhưng Tòng San vẫn sợ việc “dòng thời gian tự chữa lành”, sợ rằng tránh được kiếp này lại gặp kiếp khác, nên suốt mấy ngày sau vẫn canh em trai như canh trộm, sợ thằng bé ra đường lại gặp phải tai nạn.

Cho đến vài hôm trước, thấy Tòng Hi vẫn bình an vô sự, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Và đúng lúc đó, hệ thống ngủ say bấy lâu đột nhiên thức tỉnh, giáng cho cô một đòn trí mạng.

“Làm bài của mình đi, đừng nhìn người khác.” Mã Lương Tài trên bục giảng bỗng cao giọng.

Mã Lương Tài là một ông thầy trung niên gần năm mươi, học sinh đều lén gọi ông là “lão cổ hủ”, bởi ông nghiêm khắc và ghét nhất là việc học trò không nghiêm túc.

Giọng ông vang lên đột ngột khiến cả lớp giật mình. Nhiều người ngẩng đầu nhìn ông, ánh mắt có hơi chột dạ rồi lại cúi xuống làm bài. Còn khi Tòng San ngẩng lên, suýt nữa hồn cô đã lìa khỏi xác, bởi vì... Thầy Mã đang nhìn chằm chằm cô!

Cô lập tức cúi đầu, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán.

Chết rồi, chắc thầy đã phát hiện ra cô không làm bài rồi! Không lẽ là sắp đi xuống xem thử rồi? Nếu thầy mà đi đến, thì chẳng phải sẽ thấy tờ giấy trắng tinh của cô sao?

Quả nhiên, điều gì sợ nhất điều đó liền đến. Khi cô còn đang cúi đầu lo lắng, Mã Lương Tài đã đi từ trên bục giảng xuống, thong thả bước tới giữa hai dãy bàn.

Cô vội vàng gập tờ giấy thi lại, để trang thứ hai ngửa lên, làm ra vẻ đang suy nghĩ câu hỏi đầu tiên trên đó. Giờ này hầu hết mọi người còn đang ở trang đầu, nên tiếng lật giấy của cô hơi to, khiến bạn cùng bàn - Ổ Thiến Thiến ngạc nhiên liếc qua.

Nhưng vừa liếc qua, cô nàng đã thấy Mã Lương Tài đang ở gần đó, liền sợ đến mức vội vàng cúi đầu, dán chặt mắt vào bài thi, không dám hó hé.

Mã Lương Tài đi đến chỗ Tòng San, hơi cúi đầu nhìn cô, đôi mày khẽ nhíu.

Cô cứng người cầm bút, trong lòng đấu tranh dữ dội: [Có nên tiếp tục nộp giấy trắng luôn không? Hay là tạm hoãn, để sang kỳ thi sau rồi tính tiếp?]