Chương 1

Trong phòng học lớp 10-5 của trường Trung học Phổ thông Hoa Dương rất yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng bút viết sột soạt trên giấy.

Đây là kỳ thi khai giảng học kỳ hai của khối 10, tổ chức sau ngày đi học lại ba hôm. Từ khi biết tin này, ngoài những người tự giác ôn tập trong kỳ nghỉ đông ra, những học sinh khác đều liều mạng học bù, đến tận phút cuối cùng trước khi thi còn cố vớt vát, nhớ được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Giờ phút này, tất cả đều đang ra sức viết, cố nhồi nhét những kiến thức ôn vội vào bài thi, sợ để lâu lại quên mất.

Chỉ có một người là đang cầm bút cúi đầu làm ra vẻ đang làm bài, nhưng ngoài tên mình ra thì cả tờ giấy đều trắng tinh, không có nổi một chữ.

Tại sao ư?

... Bởi vì cô phải nộp giấy trắng!

Tòng San cẩn thận liếc nhìn thầy giám thị môn Ngữ văn, Mã Lương Tài, thấy ông không chú ý đến mình thì mới thả lỏng đôi mắt, trong lòng bi thương chảy thành sông.

Tòng San đã trọng sinh trở lại cái năm đang học lớp mười được một tháng, khi ấy vừa đúng dịp nghỉ đông, cũng đủ thời gian cho cô thích ứng.

Gia đình cô thuộc loại trung lưu, không có họ hàng cực phẩm gây rối, trước khi trọng sinh cũng không gặp mấy chuyện như bạn trai phản bội hay bạn thân cướp người yêu. Vì vậy, cô cực kỳ vui mừng với lần trọng sinh này.

Tòng San có một em trai song sinh tên là Tòng Hi. Hai chị em đều thừa hưởng gen tốt của ba mẹ nên có dung mạo xuất sắc. Nhưng đúng vào năm lớp mười ấy, Tòng Hi - một cậu bé hoạt bát vui vẻ lại gặp phải tai nạn xe cộ, từ đó phải ngồi xe lăn suốt đời, tính cách cũng dần trở nên trầm lặng.

Khi đó Tòng San đã dùng đủ mọi cách để chọc cho Tòng Hi vui, còn Tòng Hi vì không muốn gia đình lo lắng nên luôn cố tỏ ra lạc quan. Nhưng đôi khi, Tòng San vẫn bắt gặp ánh mắt buồn bã của thằng bé, thậm chí còn thấy cảnh nó lén lau nước mắt.

Cô mong em trai có thể bước ra khỏi nỗi đau, nhưng lại bất lực. Cô chỉ có thể giả vờ như không thấy, ngày ngày cố khiến em cười, ôm chút hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó nó sẽ thoát khỏi bóng tối.

Những ngày như vậy cứ kéo dài cho đến năm hai đại học của Tòng San, cô đã trọng sinh đúng vào ngày sinh nhật của mình.

Ngày cô trọng sinh về chính là sinh nhật năm hai đứa mười sáu tuổi, ngày hai mươi tháng Chạp. Cũng chính vào ngày đó, Tòng Hi gặp phải tai nạn khi đi lấy bánh sinh nhật đã đặt sẵn. Cũng từ khi ấy, cô không bao giờ tổ chức sinh nhật nữa.