Con trai Mộng Ninh - An Minh từ nhỏ đã được mọi người xem là "con nhà người ta" trong truyền thuyết, không chỉ có gương mặt xuất chúng mà ngay cả về mặt học tập cũng không thua kém bất kỳ ai.
Từ khi bắt đầu việc học, An Minh luôn giành được thứ hạng đứng đầu toàn khối, mang về vô số giải thưởng khác nhau làm Mộng Ninh vô cùng tự hào.
Bà ta đã sớm cho rằng thủ khoa năm nay chắc chắn là con trai mình, vậy mà đột nhiên lại xuất hiện một con bé không biết từ đâu tới chen ngang.
Vinh quang nên thuộc về mình cũng bị người ta cướp mất, thử hỏi xem làm sao bà ta có thể cam chịu cho được?
"Cô giáo Tiền, cô cũng đã dạy học sinh bao nhiêu năm nay, sao có thể dễ dàng tin tưởng vào một con điểm như vậy?" Mộng Ninh đáp lại lời cô giáo Tiền vừa nói một cách gay gắt.
Đôi môi được tô son đỏ rực không ngừng phun ra những lời lẽ khắt khe:
"Trước khi thi một tháng điểm Tiếng Anh của em học sinh kia còn ở dưới số một trăm, vậy mà tháng sau lại có thể dễ dàng làm được trọn điểm bài Tiếng Anh.
Cô giáo Tiền nói xem, năng lực của một người có thể thay đổi nhanh chóng vậy sao? Tôi nhất định không tin!" Đùa gì chứ, Tiếng Anh tuy không phải là một ngôn ngữ quá khó nhưng nó đã trở thành cơn ác mộng của không biết bao nhiêu thế hệ học sinh.
Điểm số trong thời gian ngắn có thể thay đổi nghiêng trời lệch đất như vậy, cho dù nói cho Mộng Ninh thêm mười lần thì bà ta cũng nhất quyết không tin.
Lão Ôn vốn im lặng không muốn chấp nhặt với bà cô già này nhưng lời lẽ Mộng Ninh càng nói càng khó nghe, khiến cho gân xanh trên trán ông cũng phải nảy lên.
"Đủ rồi!" Giọng nói vang đội của Lão Ôn vang lên làm Mộng Ninh vốn đang định nói tiếp giật mình.
"Điểm số là do nhà trường chính thức đưa ra, giám thị phòng thi không phải chỉ có mình tôi. Cô Mộng có ý kiến gì thì lên kiến nghị với hiện trưởng, đừng đem mọi thứ đổ lên đầu học sinh."
Lạc Yên là thí sinh trong phòng mà Lão Ôn coi thi, ông có thể khẳng định trong suốt quá trình làm bài con bé vô cùng nghiêm túc.
Dù sao trong số đám học viên cùng phòng, Lạc Yên nổi trội hơn không ít nên thời gian lão Ôn chú ý đến cô cũng vì thế mà nhiều hơn những người khác.
Lão Ôn có lòng tin đối với đứa bé mà mình đã nhìn trúng:
"Năng lực của Lạc Yên thế nào không phải chỉ cần đợi đến lúc vào trường thì sẽ biết sao?"