Chương 10

Thầy giáo dạy Anh văn vẫn đang giảng bài trên bục, nhưng lúc thầy không chú ý, có một mẩu giấy nhỏ được lén ném lên bàn của Du Diệu Tắc.

Cô dùng sách che lại rồi mở mẩu giấy ra.

[Trưa nay đi ra ngoài không?]

Là nét chữ của cô bạn thân – Đàm Mộng Giai.

Du Diệu Tắc lén quay xuống, giơ tay ra sau làm dấu OK với Đàm Mộng Giai đang ngồi phía sau.

Giáo viên dạy Anh trên bục nhìn thấy học sinh phía dưới đang làm trò nhưng cũng chỉ dùng viên phấn gõ lên bảng đen, ra hiệu mọi người giữ trật tự.

Sắp hết tiết, học sinh đều bắt đầu sốt ruột.

Giáo viên Anh văn là giáo viên trẻ mới chuyển đến dạy ở trấn, không trấn áp nổi đám học sinh tinh quái này, điều duy nhất cô ấy có thể làm là yêu cầu họ chú tâm học hành hơn.

Khi tiếng chuông hết tiết vang lên, lập tức có học sinh đeo cặp chuẩn bị lao ra khỏi lớp.

Giáo viên Anh văn còn kéo dài thêm hai phút mới cho tan học, học sinh liền ùa ra như ong vỡ tổ.

Du Diệu Tắc và Đàm Mộng Giai cũng chen lẫn trong đám học sinh chạy ra ngoài.

Trước cổng trường, phụ huynh đang chen chúc đứng đợi đón con, các cô bé phải rất vất vả mới len ra được khỏi đám đông rồi thấy ở góc tường có một chú đang bán kẹo bông cầu vồng bị một nhóm học sinh vây quanh.

Hai cô bé nắm tay nhau chạy đến trước quầy bán kẹo bông, nhìn thấy những que kẹo bông đẹp như cầu vồng, Du Diệu Tắc sờ túi tiền lẻ, nở nụ cười nói với Đàm Mộng Giai: “Cho cậu ăn kẹo bông nha!”

“Diệu Diệu, cậu thật tốt.” Đàm Mộng Giai cũng cười rạng rỡ: “Ngày mai mình mời cậu ăn mì cay.”

Du Diệu Tắc lấy từ trong túi ra hai đồng tiền nhàu nhĩ, nói với chú bán kẹo bông là muốn hai cây, cô muốn vị dâu, rồi quay sang hỏi Đàm Mộng Giai: “Giai Giai, cậu muốn vị gì?”

Đàm Mộng Giai nhìn bảng hương vị treo trên xe, có các vị: Dâu, chuối, nho, táo.

Nghĩ một lúc, cô ấy nói muốn vị nho.

Chú bán kẹo bông nhận tiền, đáp một câu “Được rồi nhé”, rồi cho bột màu vào máy làm kẹo bông, những sợi kẹo bông bay ra sẽ có màu tương ứng.

Các cô bé còn phải xếp hàng đợi một lúc, kẹo bông vị dâu và nho của hai người mới được làm xong.

Hai cô gái nhỏ cầm trên tay cây kẹo bông to hơn cả đầu mình, vừa ăn vui vẻ vừa đi vào trường.

Trước khi về đến lớp học, nếu ăn hết kẹo bông thì sẽ không bị thầy cô phát hiện.

Trước khi vào lớp nhớ ném cây que kẹo vào thùng rác bên sân trường là được.

Phần lớn học sinh đều ở lại trường ăn bán trú, buổi trưa sẽ có thầy cô luân phiên trực tại lớp, đến khoảng mười hai giờ rưỡi, giáo viên trực sẽ tổ chức học sinh đi nhà ăn lấy cơm và thức ăn mang về.

Du Diệu Tắc trở lại chỗ ngồi, thấy tên bạn cùng bàn đáng ghét không có ở đó, cô liền cảm thấy thoải mái vô cùng.

Cô lấy toán chưa làm xong trong tiết Anh nãy ra, vừa làm vừa buồn chán trò chuyện với thứ kỳ quái tự xưng là hệ thống trong đầu mình.