Chương 29

Dù hiện giờ đã xuyên vào thế giới này, không còn "tài chính" để thuê dì quét dọn nhưng thói quen ăn ngủ lộn xộn từ kiếp trước vẫn chưa bỏ được chút nào.

Nhìn thấy ký chủ cứ nằm ườn trên giường cắm mặt vào điện thoại, bát đũa ăn xong từ sáng đến giờ vẫn còn vứt nguyên trên bàn chưa rửa, hệ thống cũng phải cạn lời. Trong lòng nó âm thầm cảm thán: [Đây đúng là phiên bản ký chủ lười nhất mà mình từng gặp.]

Nhưng mà, nói gì thì nói, đã chọn Hạ Chiêu làm ký chủ rồi, hệ thống vẫn cảm thấy... mình cũng nên có tí tinh thần trách nhiệm với cô nàng này.

[Ký chủ, hiện tại đã là 1 giờ 25 phút chiều. Kiều Ngôn Ngọc là người cực kỳ đúng giờ, rất có khả năng sẽ đến trước hẹn và đứng trước cửa phòng trọ của cô vào lúc 2 giờ.]

[Ngoài ra, theo phân tích của hệ thống, Kiều Ngôn Ngọc không chỉ tài giỏi mà còn đặc biệt yêu thích sự sạch sẽ, gọn gàng. Mà với tình trạng nơi ở hiện tại của ký chủ... hệ thống e rằng hình tượng trong lòng cô ấy sẽ tụt dốc không phanh.]

Đang cuộn tròn trong ổ chăn ấm áp giữa mùa đông, vừa chơi game vừa ngu ngơ hưởng thụ, Hạ Chiêu phải mất một lúc mới tiêu hóa xong ý mà hệ thống vừa nhắc đến.

Chợt cô hít vào một hơi thật sâu như thể cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

Lúc này cô mới sực nhớ ra: người khiến tim cô rung rinh, khách quý trong lòng cô… sắp sửa bước đến cái ổ chó lộn xộn không còn chỗ đặt chân của mình!

Ban đầu cô còn nghĩ đơn giản rằng, chỉ cần mình thay đồ tươm tất rồi chuồn ra ngoài trước khi Kiều Ngôn Ngọc tới thì đối phương sẽ chẳng kịp thấy bộ dạng thảm hại của căn phòng cho thuê này.

Nhưng mà… Kiều Ngôn Ngọc là nhân viên cơ quan đặc thù của nhà nước, biết đâu thị lực của người ta thuộc dạng siêu cấp tinh tường…

Huống hồ như hệ thống vừa nói, người ta là kiểu phụ nữ vừa giỏi giang, vừa chỉn chu, khí chất ngời ngời, chắc chắn cũng là tuýp cực kỳ yêu sạch sẽ.

Theo phản xạ, Hạ Chiêu không hề muốn bị Kiều Ngôn Ngọc ghét bỏ.

Nói thật, cô tự thấy nhan sắc mình cũng không đến nỗi nhưng riêng vẻ ngoài của Kiều Ngôn Ngọc thì đúng là gu của cô, chuẩn không cần chỉnh. Dù biết giữa hai người chẳng có bao nhiêu phần trăm khả năng, Hạ Chiêu vẫn không muốn để người trong lòng nhìn thấy bộ dạng lôi thôi của mình rồi thầm khinh bỉ.

Vậy nên, dù có lười đến đâu đi nữa, chỉ cần nghĩ tới chuyện ấy, Hạ Chiêu cũng giật nảy mình, bật dậy khỏi giường trong tích tắc như thể có lò xo dưới đệm.

Giữa mùa đông lạnh cắt da, rời khỏi chiếc chăn ấm áp đúng là một thử thách khắc nghiệt. Hạ Chiêu thậm chí còn có ảo giác... cái chăn đang níu kéo, không muốn để cô đi.

Nhưng cuối cùng, nhờ vào động lực hơi trẻ con mang tên “không muốn bị Kiều Ngôn Ngọc ghét bỏ”, Hạ Chiêu vẫn cố lết mình dậy, mặc quần áo chỉnh tề, nghiêm túc như chuẩn bị lên sân khấu vậy.

Rồi cô bắt đầu... dọn nhà. Chính xác hơn là một trận tổng vệ sinh quy mô nhỏ đang âm thầm diễn ra trong căn phòng vốn lâu nay không hề biết đến sự tồn tại của cây chổi.

Vừa quét dọn, Hạ Chiêu vừa không nhịn được lầm bầm mắng hệ thống:

“Cái đồ hệ thống chết bẹp giữa đường kia, tất cả là tại ngươi! Nếu không có ngươi, cả đời này chắc chắn ta cũng không phải tự mình lao động khổ sở thế này!”

Hệ thống im lặng. Dù nổi tiếng mồm mép không thua ai, lần này nó thật sự không biết phải đáp lại Hạ Chiêu thế nào cho phải.

Hạ Chiêu mắng thì mắng vậy thôi chứ cũng chẳng phải thật lòng giận dỗi gì. Quét dọn được một vòng, cô mới nhận ra, chỉ mới vài ngày mà căn phòng đã bị mình biến thành bãi chiến trường không ra hình thù gì.

Không còn tiền thuê dì dọn dẹp, cô đành phải "tự lực cánh sinh", tới đâu dọn tới đó, phần còn lại… đành nhắm mắt cho qua, từ từ tính sau.

Cũng may cái hệ thống này đúng là nghèo rớt mồng tơi, chỉ thuê cho cô một căn phòng nhỏ xíu. Nhờ vậy mà cô còn dọn dẹp xuể.

Chứ thử đổi lại là căn biệt thự rộng mênh mông hồi trước, chỉ nghĩ đến cảnh phải tự mình quét hết từng phòng là cô đã thấy muốn ngã vật ra đất rồi, có mà dọn đến chết cũng chưa xong!

Giữa mùa đông lạnh ngắt mà Hạ Chiêu vẫn toát được không ít mồ hôi, đúng là hiếm có. Dọn dẹp xong xuôi, cô mới ngẩn ra khi phát hiện. mình chẳng còn bộ quần áo sạch nào để thay cũng chẳng có gì để mặc sau khi tắm.