Chương 26

"Cô không phải từng dùng tuyệt chiêu "dụ nó ăn cơm" rất hiệu nghiệm sao?"

Nghe tới đây, mặt Hạ Chiêu càng như đưa đám.

Một chén cơm thì cũng chẳng đáng bao, cùng lắm là mười đồng. Nhưng nếu lần nào cũng đến tay Hạ Chiêu móc ví tiền thì cô chịu không thật. Hồi trước, Hạ Chiêu còn là một phú bà hào phóng, hở ra là vung tay quá trán. Khách quý vừa mở lời, đừng nói mười đồng một chén cơm trắng, trăm đồng một chén cô cũng có thể vui vẻ bao thầu.

Có điều… đó là Hạ Chiêu của ngày xưa.

Còn Hạ Chiêu bây giờ? Nghèo rớt mồng tơi, nghèo đến độ móc túi không ra nổi cái vé xe buýt. Bắt cô chi thêm mấy đồng cơm, khác gì kêu cô nhảy lầu còn đau lòng hơn cả bị đánh!

Không có tiền sống qua ngày, cái nỗi khổ đó… chỉ ai từng nghèo mới hiểu.

Hạ Chiêu không chỉ nghèo mà còn mặt dày vô đối nên nói huỵch toẹt luôn:

"Thì là em hết tiền rồi chứ gì nữa! Mười đồng một chén cơm, nó mà mở bụng ăn thả ga, em sạt nghiệp như chơi!"

Kiều Ngôn Ngọc nghe mà chỉ biết đưa tay đỡ trán, nhìn bộ dạng khốn đốn của Hạ Chiêu mà vừa buồn cười vừa bất lực. Nghĩ một hồi, cuối cùng cô móc ra hai ngàn tệ dúi vào tay Hạ Chiêu:

"Ngày mai nếu nó lại tới, cô cứ cho nó ăn thoải mái. Cứ tính vào tôi, tôi bao."

Hạ Chiêu cầm tiền, miệng thì nói:

"Ui chà, vậy... ngại quá đi mất…"

Nhưng tay thì đã cất gọn vào túi, không một chút do dự.

Ngay khoảnh khắc đó, Hạ Chiêu nghe thấy tiếng lòng mình… vỡ vụn.

Đó chính là âm thanh của một mối tình đơn phương ngắn ngủi… chết không kèn không trống. Mới gặp lại lần thứ hai, chưa kịp thổ lộ nửa câu đã vì keo kiệt mà tiện tay “chôm” mất 2000 tệ từ tay khách quý khiến mình rung động…

Nói thế nào nhỉ… Có lẽ đời này, các cô... chẳng còn “về sau” nữa đâu.

Hạ Chiêu trong lòng rất muốn giả vờ khí khái, buông câu “Không cần!” cho oai. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, không lấy thì phí, trước cứ cầm đã rồi tính tiếp.

Đã cầm thì chớ, cô còn mặt dày lải nhải thêm một tràng:

“Thật ra á, nếu mà quỷ cũng biết mặc cả thì một chén cơm phải tính 100 đồng mới đúng giá. Nhưng nể mặt chị, emmới ưu ái tính giá hữu nghị — 10 đồng một chén. Đợi nó ăn xong quay đầu đi rồi, còn thừa bao nhiêu em sẽ hoàn lại cho chị... chắc luôn!”

Có người khi gặp chuyện kiểu này thì cắn răng chịu đựng, nuốt cả giận lẫn máu vào lòng, khổ đến đâu cũng im lặng tự gánh. Nhưng Hạ Chiêu thì không phải kiểu người như thế, cô mà bỏ ra đồng nào, làm việc gì, nhất định phải để thiên hạ biết: “Tôi đã hi sinh!”

“Không cần khách sáo." Kiều Ngôn Ngọc nói: "Số tiền này cô cứ cầm. Đợi lát nữa dọn xong quán, đi với tôi tới cục một chuyến.”

Nghe đến đây, Hạ Chiêu cứng đờ người:

“Ơ… em, em có làm gì đâu mà phải đưa về… lấy khẩu cung vậy trời?”

“Không phải vậy đâu.”

Có đôi lúc, Kiều Ngôn Ngọc thật sự không hiểu trong đầu Hạ Chiêu rốt cuộc đang vận hành kiểu logic gì. Cô đành phải kiên nhẫn giải thích rõ ràng:

“Cái quán nhỏ của cô đúng là có chút... kỳ quái thật. Một mình tôi thì không đủ thẩm quyền xử lý chuyện này. Cho nên lát nữa, đợi cô dọn xong quán, cùng tôi tới cục một chuyến, gặp cục trưởng trình báo đàng hoàng. Có giấy trắng mực đen, sau này mới bảo vệ được cho cô.”

Nghe Kiều Ngôn Ngọc nói vậy, Hạ Chiêu mới thở phào nhẹ nhõm như thể trong lòng vừa gỡ được tảng đá nặng trịch.

Trong lúc hai người còn đang trò chuyện dăm ba câu, con quỷ bên kia đã ăn sạch bách chén cơm trắng. Nó đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Kiều Ngôn Ngọc liền gọi giật lại một tiếng, tiện tay dúi cho nó một lá bùa:

“Cầm lấy cái này, đừng có lang thang lung tung nữa. Nếu ta tìm được người, có cách giải quyết, sẽ dùng cái này để liên lạc với ngươi.”

“Được.” Con quỷ gật đầu, rồi còn vẫy tay chào Hạ Chiêu một cái.

“Đi thong thả nha, mai ghé lại nhé!” Hạ Chiêu cũng không quên tiễn khách rất có phong cách... chủ quán.

Hạ Chiêu rốt cuộc cũng nhận tiền cơm từ tay Kiều Ngôn Ngọc. Người ta đã trả tiền đàng hoàng, nếu cô không làm cho ra trò thì... thật quá phụ lòng người ta rồi.

Nghe Hạ Chiêu niềm nở tiếp đãi mình như vậy, con quỷ cũng nhoẻn miệng cười, dịu dàng đáp lại một tiếng “Được.”

Chờ quỷ rời đi, dáng người hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, Kiều Ngôn Ngọc mới thở ra rồi ngồi xuống.

Thực ra, cái lá bùa vừa rồi cô đưa cho quỷ không chỉ là bùa liên lạc mà còn là… thiết bị định vị mini. Quỷ đi tới đâu, Kiều Ngôn Ngọc đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Sau khi hai người ngồi xuống lần nữa, Hạ Chiêu cũng thôi không nghịch điện thoại nữa, không phải vì giác ngộ gì sâu xa mà vì… điện thoại sắp hết pin đến nơi.

Là một người nghèo chính hiệu, Hạ Chiêu chỉ có thể ngồi chờ sạc đầy, chứ không dám vừa chơi vừa sạc. Cái điện thoại “cục gạch biết phát nổ” của cô mà vừa sạc vừa lướt thì chỉ một giây sau sẽ cho cô trải nghiệm trực tiếp “nghệ thuật nổ tung không cần hiệu ứng”.

Hai người ngồi đối diện, im lặng nhìn nhau, bầu không khí phút chốc lặng như tờ.