Nhưng hôm nay… cô nàng bỗng dưng dịu dàng, nhã nhặn một cách kỳ lạ.
Nguyên nhân lớn nhất?
Kiều Ngôn Ngọc đang ngồi kế bên!
Kiều Ngôn Ngọc là người mà Hạ Chiêu tự mình chọn trúng, dù cơ duyên có hơi kém một chút cũng chẳng rõ đối phương có "bẻ lái" hay không nhưng ít nhất, trước mặt người ta thì cũng nên giữ hình tượng một chút.
Thế nên Hạ Chiêu chỉ bĩu môi, không mở mic cãi nhau tay đôi như thường lệ, chỉ lặng lẽ gõ chữ, đáp trả vài câu cho đỡ ngứa ngáy.
Trận đấu kết thúc, Hạ Chiêu cũng chẳng buồn chơi tiếp, nhẹ nhàng cất điện thoại như thể mình chưa từng nổi đóa.
Cô ngồi thừ trên ghế một lúc, rồi chợt nhận ra thà chơi game còn hơn.
Không có việc gì làm, người ta lại càng dễ để ý mấy thứ không nên để ý. Nhất là ánh mắt của vị “khách quý” bên kia — kẻ đã ăn sạch hơn nửa bát cơm, giờ lại nỡ lòng rời mắt khỏi đồ ăn để... đắm đuối nhìn Hạ Chiêu.
Ánh mắt đó, theo cảm nhận của Hạ Chiêu, thực sự khiến người ta nổi da gà.
Nói trắng ra, cô cảm giác bản thân trong mắt đối phương chẳng khác nào một đĩa thịt kho tàu bốc khói nghi ngút vừa nóng hổi vừa đầy mùi dụ hoặc.
Chính cái ánh mắt ấy của hắn hôm qua đã khiến cô hoảng tới mức phải lén hỏi hệ thống cầu cứu, rồi mới ngã ngửa ra rằng — à thì ra hệ thống chỉ biết lo chuyện của nó, chứ chẳng đảm bảo nổi sự an toàn cho cô!
Hôm qua, cô sợ đến run như cầy sấy, chỉ thiếu nước chui xuống gầm bàn trốn cho khuất mắt. Nhưng hôm nay thì khác nhé — hừ, thời thế đã thay đổi rồi!
Hôm nay cô có người chống lưng!
Hạ Chiêu hơi nhấc người, một tay túm lấy chiếc ghế nhựa dưới mông. Cái ghế vẫn còn dính sát lấy cô chưa chịu rời nhưng cô chẳng quản, cứ thế khệ nệ kéo cả người lẫn ghế lùi sang bên cạnh, dịch dần đến sau lưng Kiều Ngôn Ngọc, trốn kỹ càng như mèo con né gió.
Cuối cùng, cô an vị ngay sau Kiều Ngôn Ngọc, núp thẳng sau lưng người ta.
Cùng lúc đó, Hạ Chiêu còn len lén ghé sát lại, giọng nũng nịu mà đầy ẩn ý:
“Kiều tỷ tỷ à, chị xem ánh mắt tên kia đi, có giống người bình thường đâu? Nhìn phát sợ luôn á, chị phải bảo vệ em thật kỹ đó nha~”
Giọng cô nàng nghe thì ngọt như rót mật nhưng ai tinh ý sẽ thấy có chút "trà xanh" nhẹ. Có điều, Kiều Ngôn Ngọc lại là người đơn thuần, lòng dạ lại tốt, hoàn toàn không bắt được ẩn ý kia, chỉ cảm thấy cô gái nhỏ đáng thương cần chở che. Cô liền gật đầu chắc nịch, đầy khí thế trượng nghĩa:
“Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ bảo vệ cô đến cùng!”
Hạ Chiêu nghe mấy lời đó của Kiều Ngôn Ngọc, trong lòng bỗng như có con thỏ nhảy dựng lên một cái. Không hiểu sao, cô cảm thấy tai mình... chắc là đang hơi ấm lên mất rồi.
Trời ạ, Kiều Ngôn Ngọc nhìn thì nghiêm túc đoan trang, lạnh nhạt như người tu đạo vậy đó, vậy mà cũng biết nói mấy lời khiến người ta đỏ mặt thế này sao?
Kiều Ngôn Ngọc cũng bắt đầu nhận ra ánh mắt của vị khách kia đúng là khiến người ta thấy lành lạnh sống lưng. Ban đầu ánh mắt đó chỉ chăm chăm nhắm vào Hạ Chiêu, Kiều Ngôn Ngọc tuy có cảm giác hơi kỳ kỳ nhưng chưa đến mức khó chịu vì đâu phải nhìn mình.
Nhưng giờ thì khác rồi. Hạ Chiêu đã dịch ra ngồi phía sau lưng cô, thế nên ánh mắt kia mỗi lần quét tới… thế nào cũng phải "đi ngang" qua người cô trước đã. Cảm giác như bị cái gì đó âm u lướt qua gáy, khiến da gà da vịt cứ thế mà nổi đầy cả lên!
Lúc này, Kiều Ngôn Ngọc cũng gần như trực diện với ánh mắt của nam quỷ kia. Vừa bắt gặp ánh nhìn ấy, cô lập tức khẽ nhíu mày.
Ánh mắt đó... không giống người sống. Nó không phải kiểu nhìn người mà là kiểu nhìn... một mâm thức ăn bày sẵn trên bàn — vừa thèm thuồng, vừa mang theo vẻ quyết tâm kiểu "món này nhất định phải ăn cho bằng được". Mà trong ánh nhìn đó, Hạ Chiêu rõ ràng đã trở thành con mồi sắp bị tóm gọn.
Nhưng cho đến khi đối phương ăn xong, nhẹ nhàng đặt mười đồng Minh tệ dưới đáy bát rồi rời đi một cách đàng hoàng, chẳng làm ra hành vi nào kỳ quái hay vượt quá giới hạn, Kiều Ngôn Ngọc cũng chỉ đành tạm thời xếp hắn vào diện “có tiềm ẩn nguy cơ nhưng chưa gây chuyện”.
Cô nhẹ nhàng vươn tay, vỗ vai Hạ Chiêu đầy vẻ an ủi:
“Đừng sợ, nó đi rồi.”
Hạ Chiêu lập tức trợn tròn mắt, nhỏ giọng rít lên:
“Nếu nó quay lại tìm em tính sổ thì sao? Lúc đó chị không có ở đây thì phải làm sao?”
Kiều Ngôn Ngọc gần như không cần suy nghĩ, lập tức móc điện thoại ra:
“Hay là chúng ta kết bạn đi, cô lưu số tôi lại nhé. Tôi mở máy 24/24, có chuyện gì thì cứ gọi thẳng cho tôi.”
“Được ạ~” Hạ Chiêu đáp ngay, mắt cong cong, vẻ mặt rạng rỡ như vừa nhặt được bảo bối.
Kiều Ngôn Ngọc chẳng mảy may nghi ngờ, chỉ nghĩ Hạ Chiêu vui như thế là vì cảm thấy yên tâm, có người chống lưng rồi thì không còn lo sợ nữa.