Chương 11

Nhưng chỉ với cái sự “đứng im” đó, nó cũng khiến không biết bao nhiêu người qua đường bị dọa cho hồn bay phách lạc. Đυ.ng trúng nó xong, có người hoảng đến mức nhập viện. Không tai nạn gì to tát nhưng cảm cúm, phát sốt, nằm bẹp mấy ngày là chuyện thường.

Nói cho gọn: đυ.ng ma rồi cảm lạnh, nghe cũng hợp lý… một cách đáng sợ.

Nếu không phải vì con ma này quá kỳ lạ, Kiều Ngôn Ngọc cũng chẳng mất công bám theo nó dai dẳng đến vậy.

Hôm nay vất vả lắm mới lần ra được tung tích, ai ngờ lại thấy nó đang ngồi trước một quán ăn lề đường mở đêm... trông như thể… đang ăn gì đó? Ban đầu, Kiều Ngôn Ngọc chỉ nghĩ nó tiện đường, nổi hứng ghé vào. Dù sao đây cũng chỉ là một quán nhỏ ven đường, chẳng tên tuổi gì.

Nhưng càng nhìn, cô càng thấy có gì đó là lạ.

Biết đâu con quỷ này không phải vô tình đến mà là cố ý tìm tới chỗ này? Mà cái quán nhỏ tưởng như tầm thường này… hình như cũng không hề đơn giản.

Giữa đêm khuya thanh vắng, trong một công viên hẻo lánh chẳng mấy ai qua lại, lại có một quán ăn lề đường đang bày bán mà món chủ đạo lại là… cơm tắng. Ờ thì nghe đã thấy âm khí dày đặc rồi.

Ấy vậy mà điều khiến Kiều Ngôn Ngọc giật mình hơn cả là cô chủ quán trông thấy con quỷ kia cũng chẳng có chút phản ứng bất thường nào. Không hét, không sợ, thậm chí không thèm liếc thêm một cái. Như thể: “À, lại là mày hả, ăn gì không?”

Điều đó chỉ có thể nói lên một chuyện: “cô chủ đã quá quen với sự hiện diện của con quỷ này.”

Chuông báo động trong lòng Kiều Ngôn Ngọc bắt đầu reo vang ầm ầm nhưng lạ lùng thay nhìn thế nào đi nữa, cô vẫn thấy cô chủ quán kia chẳng có gì đặc biệt. Nhìn ngoài thì đúng chuẩn… người thường 100%.

Nhưng cái "bình thường" này, mới là điều bất thường nhất.

Cô hít một hơi thật sâu, rồi thở ra thật chậm cuối cùng vẫn quyết định: “chuyện quan trọng trước, phải bắt con quỷ này về quy án cho xong.”

Từ nãy đến giờ, Kiều Ngôn Ngọc vẫn âm thầm quan sát cái bóng ma đang ngồi cách mình không xa. Nhưng có một chuyện khiến cô hơi ngạc nhiên: con quỷ đó... ăn cơm cực kỳ từ tốn. Mà điều khó tin nhất là nó ăn hết sạch luôn!

Chén cơm đó rõ ràng là loại "cơm cúng", vừa nguội ngắt vừa vô hồn, vậy mà nó ăn trơn tru như đang thưởng thức món ngon lạ miệng.

Kiều Ngôn Ngọc nhìn kỹ mà da mặt suýt co giật: “gương mặt con quỷ kia đã mục nát đến mức không thể che nổi phần xương bên dưới, từ góc của cô còn thấy rõ cả khớp hàm dưới trắng toát kiểu như đang nhai cơm bằng... sọ.”

Một bộ xương khô rọc rạc như thế kia, theo lẽ thường thì làm gì có chuyện… ăn được gì! Cho dù có cố nuốt được vài miếng thì chắc cũng lọt thỏm xuống khe xương mà rơi vãi tứ tung thôi chứ còn gì nữa.

Huống hồ, Kiều Ngôn Ngọc từng săn đuổi quỷ suốt bao năm, chưa từng nghe qua chứ đừng nói là tận mắt chứng kiến chuyện một con quỷ ngồi ăn cơm tử tế như người thật. Quỷ mà biết ăn cơm á? Nói ra sợ người ta tưởng mình đùa giữa đêm khuya cho vui…

Thế nhưng, con quỷ ngồi ngay bên cạnh kia, dưới ánh mắt quan sát sát sao của Kiều Ngôn Ngọc, lại đang… ăn cơm. Vâng, ăn thật đấy! Từng thìa, từng hạt một, đàng hoàng đưa lên miệng. Mà lạ chưa cơm trong bát thực sự vơi đi trông thấy, chứ không phải trò ảo giác hay trò lừa đảo nào.

Điều kỳ lạ hơn cả là: ăn kiểu gì mà không rơi vãi tí nào qua cái hàm dưới đã lộ cả xương? Quá trình tiêu hóa của quỷ từ bao giờ lại có tổ chức thế?

Chưa hết, nó còn ăn một cách vui vẻ nữa chứ! Kiểu dáng điềm nhiên, thần sắc hớn hở như đang thưởng thức sơn hào hải vị, khiến Kiều Ngôn Ngọc nhìn mà không biết nên sợ hay nên… ghen tị.

Kiều Ngôn Ngọc từng nhiều lần tiếp xúc với quỷ nên cũng tích lũy kha khá kinh nghiệm “đọc vị” cảm xúc của bọn họ. Nét mặt, ánh mắt, thậm chí là độ lạnh lẽo trên người chúng… đều có thể là manh mối.

Lúc này, con quỷ kia nheo mắt lại, trông như đang thư giãn cực độ. Cả cơ thể cũng thả lỏng thấy rõ, luồng âm khí lạnh buốt vốn bao quanh người nó cũng nhạt đi đáng kể.

Chỉ một chi tiết như vậy thôi cũng đủ nói lên tất cả: Bát cơm này, nó không chỉ ăn được mà còn ăn trong tâm trạng… vui như trẩy hội!

Kiều Ngôn Ngọc liếc nhìn bát cơm đặt trước mặt mình lạnh tanh, cứng ngắc, không hề bốc chút hơi nóng nào. Ăn vào cái thứ này trong cái thời tiết lành lạnh thế này, kiểu gì bụng cô cũng sẽ biểu tình nguyên nửa ngày cho mà xem.

Nhưng khi ánh mắt lướt sang cái quỷ bên cạnh đang ăn mà mặt mày rạng rỡ như vừa trúng số Kiều Ngôn Ngọc lại không khỏi tự hỏi:

“Chẳng lẽ… cơm này thực sự ngon đến thế à?”

Do dự một lúc, Kiều Ngôn Ngọc bèn lấy lại phong thái nghề nghiệp chuyên nghiệp của mình. Nghĩ bụng: “Nếu đến cả quỷ cũng mê món cơm này như vậy, biết đâu nó thật sự có gì đặc biệt chăng?”