Quả thật dung mạo ấy khiến người ta khó rời mắt, như hai thái cực đối lập được chạm trổ trên cùng một gương mặt.
Khi Tống Quan còn đang choáng váng vì vẻ ngoài kinh diễm ấy, người ngồi cạnh hắn huých nhẹ vai hắn: “Huynh đệ, huynh còn chưa nói tên đó. Rốt cuộc thuộc môn phái nào? Ta là Hành Sơn, tên Tạ Thần, huynh cứ gọi ta là Tùy Xa cũng được.”
Tống Quan “à” một tiếng, cố gắng dời mắt khỏi khuôn mặt kia: “Ta là người phái Thiếu Dương...”
Còn chưa kịp nói tên họ, người kia đã kích động tới mức đè cậu lại:
“A a a, ngươi là người của phái Thiếu Dương sao! Vậy chắc chắn ngươi biết Tống Quan chứ!”
“...”
Không rõ vì sao đối phương bỗng nhiên trở nên kích động như vậy, ánh mắt nhìn cậu như thể phát sáng. Tống Quan rùng mình một cái, theo bản năng quyết định tạm thời không tiết lộ tên mình.
“Biết chứ... Tống sư huynh... sao thế?”
Tạ Thần ghé sát lại, vẻ mặt đầy thần bí, hạ giọng nói nhỏ:
“Nghe đồn sư huynh của các ngươi... thực sự là như trong lời đồn à?”
Một dự cảm chẳng lành lại dâng lên trong lòng, Tống Quan nhíu mày hỏi:
“Lời đồn gì cơ?”
“Chính là cái đó đó!” – Tạ Thần hưng phấn nói – “Truyền thuyết kể rằng, vị sư huynh kia mỗi đêm đều dẫn theo một sư đệ khác nhau ngủ chung, bằng vào mị lực cá nhân mà chinh phục cả môn phái. Gần như toàn bộ đệ tử Thiếu Dương phái đều từng ‘qua tay’ y, không ai phản đối, trái lại còn mong hôm sau được làm ‘lượt kế tiếp’… Các đệ tử tranh nhau vì một đêm xuân phong với y mà đánh nhau tơi bời...”
Tạ Thần ho nhẹ, hạ giọng hơn nữa:
“Nghe nói y vừa to vừa giỏi, cái kia của y...”
Ngừng một nhịp, rồi tiếp tục:
“Lên tới mười lạng cơ đấy.”
Tống Quan: “=口=!”
Tạ Thần chẳng buồn để ý tới sắc mặt ngày càng khó coi của Tống Quan, vẫn vô tư mà thao thao bất tuyệt.
“Thật ra điều khiến ta tò mò nhất là chuyện giữa y và Kiều công tử.”
Tống Quan lắp bắp:
“Kiều... Kiều công tử?”
“Chính là Kiều Minh, Kiều công tử đó. Lúc võ lâm đại hội năm đó, người mặc bạch y cầm thanh kiếm bạc, khí chất ngời ngời ấy. Hắn đẹp thật đấy. Đẹp đến mức khiến ta nghĩ, nếu hắn chịu để ý ta, dù hắn là nam ta cũng cam lòng!”
Tống Quan: “...”
“À à, chúng ta vừa nói tới đâu rồi nhỉ? À đúng rồi, nói tới chuyện giữa Kiều công tử và Tống sư huynh chứ gì. Ngươi đừng nói cho ai biết nha, ta nghe đồn rằng hai người họ...”
Tạ Thần ra vẻ bí hiểm, ghé sát lại nói nhỏ:
“Nghe nói, hai người họ vong tình bên suối nước nóng, phát ra âm thanh ‘bạch bạch bạch’ còn bị người ta thấy nữa kìa.”
Rồi lại nhét một miếng điểm tâm vào miệng, tay che mặt thẹn thùng:
“Ai nha, nói ra thật ngại chết mất.”
Tống Quan mặt trắng bệch, lưỡi cứng lại:
“Bạch... bạch cái gì?”
Tạ Thần ho khan:
“Tóm lại ngươi hiểu là được.”
Tống Quan: “Ta không hiểu! Hoàn toàn không hiểu tí nào cả!!!”
Tống Quan gắng gượng bình tĩnh:
“Ngươi nói... cái lời đồn này, là ai truyền ra?”
Tạ Thần vẫn nhồm nhoàm nhai điểm tâm, gò má phồng lên như con sóc nhỏ:
“Không biết nữa, nhưng nghe nói là từ nguồn đáng tin lắm nha. Giờ gần như cả giang hồ đều biết cả rồi.”
Tống Quan: “Cả giang hồ?”
Tạ Thần:
“Ngươi không biết à? Không thể nào, chuyện này thậm chí còn được đăng trên "Giang hồ Nhật Báo" đó. Dù viết mơ hồ nhưng mọi người đều hiểu mà.”
Tống Quan: “...”
“Rắc!”
Cậu bóp nát chân bàn, mảnh vụn gỗ bay tung tóe.