Chương 37: Hóng chuyện nhân gian

Cậu lặng lẽ nhặt mấy cái bánh bao trên bàn rồi chui xuống gầm bàn ngồi xem. Thật ra với võ công hiện tại, cậu chẳng cần phải trốn như thế, nhưng Tống Quan cảm thấy làm vậy mới có phần thú vị, cũng hợp với khung cảnh lúc ấy, thế là không nói lời nào liền chui vào.

Không ngờ vừa ngồi chưa bao lâu, có người chen vào từ phía mép bàn: “Ê huynh đệ, cho ngồi ké chút nhé!”

Tống Quan xê dịch sang bên nhường chỗ. Nhưng hai nam nhân chui chung một gầm bàn nhỏ thì quả thật hơi chật. Trong lúc nhích người, tư thế của Tống Quan không được vững, suýt làm rơi cái bánh bao trên tay, không nhịn được làu bàu: “Ngươi chen vào bàn ta làm gì, bên cạnh không phải còn chỗ sao?”

Người kia cười khì: “Ta vừa bị hai kẻ kia đánh nhau đập trúng, trốn tạm sang đây. Bàn ngươi gần nhất, sợ dao bay lung tung nên chạy sang né cho an toàn.”

Nói xong còn lục lọi trong ngực lấy ra một bịch hạt dưa, “Ngại quá nha huynh đệ, ăn hạt dưa không?”

Tống Quan giơ cái bánh bao trong tay ý bảo mình đã có đồ ăn. Đối phương tỏ vẻ kinh ngạc: “Ồ, hóa ra huynh cũng thường làm mấy chuyện này. Có vẻ là người dày dạn kinh nghiệm nha.”

Thở dài một hơi rồi lẩm bẩm: “Giờ mà có cái ghế con thì tuyệt.”

Nói rồi lại vỗ vai Tống Quan một cái, hỏi tiếp: “Huynh đệ, có biết lai lịch ba người kia không?”

Tống Quan cắn bánh bao, lắc đầu.

Người kia đáp: “Huynh mới đến đây nên không biết cũng phải. Để ta kể cho nghe, người mặc đồ đen là nhị công tử nhà họ Trần, người mặc đồ lam là tam công tử nhà họ Sở. Cô nương kia là đại tiểu thư nhà họ Dung.”

Tống Quan gật gù tỏ vẻ hiểu, nhưng thực ra chẳng biết ai với ai. Người kia thì cứ tiếp tục buôn chuyện: “Ba người này quan hệ rối rắm lắm. Cô tiểu thư nhà họ Dung vốn có hôn ước từ nhỏ với tam công tử họ Sở. Nhưng nghe giọng ba người lúc nãy thì có vẻ bây giờ cô ấy lại ở bên nhị công tử họ Trần, hai người trốn đi với nhau, bị tam công tử phát hiện rồi đuổi theo. Gặp tình địch, đỏ mắt là phải, thế là đánh nhau một trận.”

Tống Quan nghĩ bụng, hóa ra là vậy. Vừa nuốt xong miếng bánh bao thì một con dao sắc lẻm bay thẳng đến, cắm phập xuống ngay sát chân cậu. Cậu mặt không biến sắc, chỉ đổi sang vị bánh bao khác rồi tiếp tục ăn. Người bên cạnh nhìn cậu bình thản như thế liền sửng sốt: “Huynh đệ gan cũng lớn ghê.”

Tống Quan khiêm tốn đáp: “Cũng thường thôi.”

Cậu là vai phụ sống lâu, không dễ chết, nên dẫu có bị kề dao vào cổ, cậu cũng vẫn có thể thản nhiên cúi đầu gặm bánh bao.

Có lẽ dáng vẻ điềm nhiên ấy khiến đối phương tò mò, liền ghé qua hỏi:

“Này, huynh đài quê ở đâu? Thuộc môn phái nào?”

Tống Quan còn chưa kịp trả lời thì một con dao nhỏ đã “vù” một tiếng bay đến, cắm ngay giữa hai người, thân dao rung lên phát ra tiếng ong ong. Tống Quan bình tĩnh nhổ con dao lên, ném sang một bên như chẳng có gì.

Người kia ngơ ngác nhìn cậu, rồi nhìn vết dao, lau mồ hôi trán, giơ ngón cái lên:

“Huynh đài thật oai phong.”

Sau đó nhìn về phía bên kia: “Giữa trận đao loạn thế này mà vẫn giữ phong thái bình tĩnh, e chỉ có huynh với người lúc nãy vừa xuống lầu kia.”

Tống Quan nhìn theo, thấy một người đang ngồi bên bàn, giữa ánh sáng lóe lên của đao kiếm mà vẫn ung dung ăn cơm.

Đối phương như không bị ảnh hưởng chút nào bởi khung cảnh hỗn loạn, từng động tác ăn cơm đều thanh lịch. Đôi tay trắng ngần thon dài, đẹp như tay nữ nhân. Nhưng khi ánh mắt dời lên khuôn mặt, Tống Quan suýt nữa phun bánh bao ra ngoài.

Trời má, gương mặt này… thật quá mức chói mắt!