Chương 34: Môi sưng

Tống Quan vốn chẳng có bao nhiêu kinh nghiệm trong chuyện theo đuổi ai, tất cả chỉ là lý thuyết sách vở, kiến thức suông mà thôi. Ấy vậy mà đoạn ngày tháng đóng vai "quân sư quạt mo" này khiến cậu cảm thấy... hình như sư đệ càng lúc càng bám dính lấy mình? Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Tống Quan kết luận: hóa ra cái cảm giác "gả con gái" là như thế này đây, rốt cuộc cũng hiểu vì sao người cha luôn là người thương con nhất. Thế là ánh mắt cậu nhìn Kiều sư đệ ngày một dịu dàng, đầy ắp vẻ yêu thương.

Chỉ là, Tống Quan ngốc nghếch không nhận ra chuyện gì đang không ổn, nhưng có người khác thì thấy rõ. Chu sư đệ, người thường xuyên đến tìm cậu – đã bắt đầu thấy có gì đó không đúng. Nhất là một lần vô tình bắt gặp cảnh Kiều Minh giúp Tống Quan sửa chiêu thức trong giáo trường, cậu ta thật sự nhịn không được, tranh thủ giờ nghỉ trưa lôi ngay Tống Quan ra góc tường, giọng nghiêm trọng: "Huynh với Kiều sư đệ là sao?"

"Hả?"

Tống Quan đang cầm một chiếc bánh khoai lang tím cuốn, nghe câu hỏi vô cớ này thì mặt đầy ngơ ngác:

"Gì cơ?"

Rõ ràng là chưa vào trạng thái nói chuyện.

"…"

Chu Tấn nhìn cậu như vậy, chỉ biết mím môi:

"Đồ ngốc."

"?"

Tống Quan thấy câu này thật vô lý. Gọi cậu ra đây chỉ để nói một câu "đồ ngốc"? Thế là rảnh rỗi cỡ nào chứ. Cậu phất tay áo, chẳng buồn để tâm: "Không có chuyện gì thì ta về ăn trưa đây."

"Ăn ăn ăn! Suốt ngày chỉ biết ăn!"

Chu Tấn phát cáu, lao tới đè cậu vào tường, gằn giọng: "Huynh và Kiều sư đệ khi nãy đang làm cái gì?"

"Tập luyện thôi chứ gì."

Tống Quan trả lời tỉnh bơ.

Tập luyện cái đầu ngươi ấy! Tập luyện gì mà bị người ta ôm trọn trong lòng như vậy chứ! Có ai tập luyện như thế không?!

Hình ảnh hôm đó, Chu Tấn tận mắt nhìn thấy rõ mồn một.

Tống Quan có một chiêu mãi không luyện thành, thế là gọi Kiều Minh tới "hủy chiêu", nhưng vẫn không làm được. Cuối cùng, Kiều Minh dứt khoát đứng phía sau cầm tay Tống Quan, chỉ dạy từng động tác. Tư thế đó – trong mắt người ngoài – chẳng khác nào đang ôm nhau từ phía sau để "chỉ đạo thực chiến"!

Gần đây tâm trạng Tống Quan rất tốt, nên dù bị Chu Tấn ấn vào tường cũng chẳng tức giận. Cảm xúc của cậu xưa nay đến nhanh mà đi cũng nhanh, so với dáng vẻ quằn quại vật vã khi bị hệ thống chỉnh trước kia thì giờ chẳng khác nào biến thành người khác. Cứ như mọi điều khi ấy chỉ vì "tới tháng". Tống Quan thản nhiên chìa chiếc bánh khoai lang ra: "Muốn ăn không?"

"Không cần!"

Tống Quan biết điều rụt tay lại: "Ừ, không ăn thì thôi."

Chu Tấn: "…"

Tống Quan lại nói: "Sư đệ à, dạo này ta thấy tính tình ngươi có vẻ ngày càng dữ dằn đấy."

Như thể từ một con thỏ run rẩy lột xác thành một con sói hung hãn vậy. Rất kỳ lạ. Cứ như gieo hạt dưa hấu mà mọc ra toàn… dưa leo, thật khiến người ta kinh ngạc.

Chu Tấn: "…"

Chu Tấn im lặng một hồi, ánh mắt dừng lại trên môi Tống Quan, chợt cau mày hỏi: "Sao môi huynh bị sưng vậy?"

Đề tài thay đổi quá nhanh khiến Tống Quan hơi choáng, gạt tay Chu Tấn ra khỏi cằm mình, cảm thấy cần phải nghiêm túc nhắc nhở: "Có chuyện gì thì cứ nói đàng hoàng, bóp cằm là thế nào chứ?"

Rồi cậu thản nhiên hỏi: "Sưng à?"

Suy nghĩ một lát rồi đáp: "Trưa ăn cánh gà ngâm ớt cay quá đấy mà..."