Chương 32: Dính người

Tống Quan không cần biết Kiều sư đệ trong lòng đang ví mình như quái vật gì, chỉ riêng cái ôm này đã khiến cậu sắp chịu không nổi. Nhưng Kiều Minh lại chẳng có ý định buông tay. Tống Quan chỉ có thể hoài nghi thằng nhỏ này uống nhầm thuốc rồi. Cậu bị đè chặt đến mức không nhúc nhích nổi, muốn giãy ra hai lần mà vẫn không thoát. Trời ơi, Kiều sư đệ ăn cái gì mà lớn lên nhìn thì gầy yếu, nhưng sức lực lại khỏe như trâu thế này! Quá phi khoa học!

Tống Quan vốn chẳng còn chút sức lực nào, đành nằm chết dí một chỗ chờ khí lực khôi phục. Một lúc sau mới cố sức duỗi tay ra sau, lần mò đến mặt đối phương, xúc cảm cũng không tệ lắm, trong đầu Tống Quan vừa nghĩ như vậy, liền không khách khí nhéo mạnh một cái:

“Cút xuống cho ta!”

Thừa lúc đối phương ngơ người vì đau, Tống Quan thành công đá văng hắn xuống giường, còn tiện tay đạp thêm một phát. Rồi tức tối nói:

“Ngươi từ khi nào mà dính người như thế? Sao ta lại không biết?”

Kiều sư đệ ôm mặt nhìn cậu, trên má là một vệt đỏ rành rành vì bị nhéo. Ánh mắt hắn ngước nhìn đầy mong chờ, khiến Tống Quan trong chốc lát có cảm giác như đang thấy một chú chó con bị chủ nhân đá văng khi đang cố gắng cọ lại để được xoa đầu. Không không, chắc chắn là cậu nghĩ quá nhiều! Tống Quan ra sức dẹp bỏ cái liên tưởng chẳng mấy hay ho này.

Kiều Minh khẽ xoa mặt, có vẻ như cú nhéo khi nãy khá mạnh, khiến đôi mắt hắn rưng rưng nước. Hắn nhìn Tống Quan một lúc lâu, rồi do dự hỏi:

“Sư huynh… có muốn ăn cơm không?”

“……”

Trời ơi, cái ánh mắt trong sáng ấy muốn gϊếŧ người luôn cho rồi! Tống Quan cảm thấy mình chẳng khác nào một tên biếи ŧɦái chuyên bắt nạt thiếu niên ngoan hiền! Quả thật muốn quỳ xuống xin lỗi luôn!



Tống Quan là kiểu người hồi phục cực nhanh, như gián vậy. Mới bị hệ thống dìm chết chưa bao lâu, giờ đã ngồi ăn liền ba bát cơm, nếu có cái xô chắc cậu cũng xúc cơm đầy xô để ăn cho đỡ tức!

Lúc này cậu hoàn toàn không còn nghĩ nhiều nữa, tâm lý cũng trở nên buông xuôi: sống đã không thể phản kháng thì thôi cứ tận hưởng đi.

Hệ thống muốn chơi ta à? Được thôi! Không cho tán gái à? Ok, khỏi tán! Ép ta đóng vai pháo hôi công? Rồi luôn, lão tử nhận hết! Dù sao xem sơ kịch bản thì hình như cậu và Kiều sư đệ chẳng có tiến triển tình cảm gì cả. Đám nhân vật khác ấy hả, ai xuất hiện là cậu sẵn sàng đá bay. Không ảnh hưởng đến kết cục là được.

Có ý nghĩ như thế nên Tống Quan bắt đầu quan tâm đặc biệt đến chuyện tình cảm của Kiều sư đệ. Cậu mong mối nhân duyên định mệnh của đối phương mau chóng xuất hiện, tốt nhất là vừa gặp đã yêu, gặp lần hai đã nghiện, gặp lần ba thì quyết không cưới ai khác. Xong rồi một cú trời giáng sét đánh trúng tim, yêu nhau luôn là đẹp!

Nghĩ thế, cậu lập tức tìm Kiều Minh, đặt tay lên vai đối phương với gương mặt đầy tin tưởng:

“Sư đệ này, nếu sau này gặp vấn đề tình cảm gì, cứ tìm sư huynh. Sư huynh đảm bảo giúp hết mình!”

Nắng xuyên qua tán lá, ánh sáng nhu hòa rọi xuống hai người. Tống Quan còn đang chờ Kiều sư đệ xua tay cười bảo "Sư huynh nghĩ nhiều rồi", ai ngờ đối phương lại nghiêm túc trầm tư. Trong lòng Tống Quan lập tức nhảy dựng — trời ơi, chẳng lẽ nhân vật nam chính kia đã xuất hiện mà mình không hề hay biết?