Chương 30: Đừng đè ta

Tống Quan tỉnh lại, điều đầu tiên nhận ra là cổ mình bị ai đó dùng băng vải quấn như thể cuộn giấy vậy, chặt đến mức muốn quay đầu cũng không được.

Đậu má nó!

Ai làm chuyện này chứ?

Vừa nghĩ vậy, bên cạnh đã vang lên một giọng nói quen thuộc: “Không quay đầu được à?”

Quay đầu, à không, đúng hơn là nghiêng cả người một cách gượng gạo. Tống Quan nhìn thấy Kiều sư đệ đang đứng đó, biểu cảm rõ ràng là đang cố nhịn cười! Tống Quan dám cá luôn là đang nín cười! Phát hiện ra điều đó, cơn bực bội vốn có từ lúc tỉnh dậy bỗng bùng lên dữ dội. Cậu cảm thấy tay ngứa ngáy không chịu nổi, nếu không làm gì đó thì đúng là có lỗi với chính mình.

Hừ một tiếng, Tống Quan lập tức lồm cồm bò dậy, kéo người ta ngã nhào lên giường. Nhưng lôi được lên rồi lại không nghĩ ra bước tiếp theo là gì. Nói thật lòng, cậu rất muốn đánh vai chính một trận. Cái hệ thống tiện nhân kia đúng là đáng đánh, dính đến nó là cậu lại thấy Kiều Minh không còn dễ thương như bình thường nữa.

Nhưng khi thật sự chuẩn bị ra tay, nào là đấm ngực, nào là móc mũi, nào là tát vào má… nghĩ đến thôi cậu đã không nỡ. Dù sao cũng là huynh đệ quen nhau bao lâu, ăn cơm chung, ngủ chung, quan hệ đâu có tệ. Chưa kể, cái gương mặt tiên khí lượn lờ của Kiều sư đệ đúng là nhìn thôi đã khiến người khác không nỡ xuống tay rồi.

Tống Quan còn đang rối rắm suy nghĩ xem nên đánh thế nào cho vừa tay vừa đỡ tội, thì Kiều Minh đã chống tay lên vai cậu đẩy nhẹ ra, miệng cười khẽ: “Sư huynh, đừng đè nữa… ta nhột.”

Ồ, nhột hả?

Sao không nói sớm!

Tống Quan lập tức lộ ra một nụ cười gian xảo: “Không sao, nhột mãi rồi sẽ quen thôi.”

Nói xong liền vươn tay cào eo Kiều Minh một cái. Hai người giằng co vật nhau đến nỗi suýt nữa cười ngạt thở, cuối cùng mệt lả nằm song song trên giường. Tống Quan vốn đã chưa ăn gì, sau một trận náo loạn lại càng thấy tay chân mềm nhũn, vừa định nói gì đó thì chợt một bóng đen đổ xuống, sức nặng đè lên người khiến cậu bật ra một tiếng rên khe khẽ.

Ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn chạm phải đôi con ngươi đen nhánh của Kiều Minh. Người nọ xoay người một cái, liền đè lên cậu, tay chống nhẹ bên má. Khoảng cách giữa hai người gần đến nỗi hơi thở hòa vào nhau, đôi mắt Kiều Minh ánh lên thứ ánh sáng ấm áp, cất giọng khẽ khàng: “Sư huynh.”

Tống Quan hoàn toàn không phân biệt được đó là ánh nhìn dịu dàng hay âm hiểm, chỉ thấy đối phương rõ ràng nhẹ nhàng mà sao lại nặng đến mức cậu sắp hộc máu. Liều mình đẩy cái đầu trước mặt ra: “Đi xuống đi, nặng chết ta rồi.”

Đẩy mấy lần không được, Tống Quan tức tối rít lên: “Ngươi lại đè nữa là ta... ra phân luôn đó!”

Kiều Minh: “…”

Không hổ là cao thủ phá bầu không khí, tuyệt kỹ này e là đã luyện đến cấp MAX rồi.

Kiều Minh vẫn không nhúc nhích, nằm đè lên người cậu, yên lặng nhìn một hồi lâu, thấy Tống Quan càng giãy càng buồn cười. Trông như con rùa đen bị lật mai, giãy giụa lung tung mà không làm gì được. Thấy cậu sắp phát nổ, Kiều Minh mới chậm rãi với tay lấy một phong thư trên đầu giường: “Sư huynh, Sở cô nương… có để lại cho huynh một phong thư.”

“Gì cơ?”

Tống Quan ngẩn ra.

Kiều Minh suy nghĩ một chút rồi nói: “Cha nàng gửi thư thúc giục nàng về nhà. Nàng nói ở đây cũng lâu rồi, vừa hay nhà có chuyện nên… rời đi trước.”

Dừng lại một lúc, hắn nói tiếp: “Thời gian huynh bệnh, nàng lo lắng lắm, nhưng ngại không tiện đến thăm nên mới để lại thư này. Bảo là muốn tận tay giao cho huynh.”

Cầm lá thư trên tay, Kiều Minh nhẹ nhàng vỗ vỗ hai cái lên ngực Tống Quan, phong thư mang mùi hương nhè nhẹ, nhạt nhòa và mềm mại như chính chủ nhân của nó.