Lúc ấy đang mùa lá đỏ rơi, chim nhạn đầu đông mới bay về. Tống Quan dưỡng thương ở Vô Hạ sơn trang suốt tám ngày, đến ngày thứ chín thì gặp một người khiến cậu cả đời khó quên, cô nương đầu tiên cậu gặp từ lúc xuyên qua.
Hôm ấy, mặt trời sắp lặn. Tống Quan từ bên ngoài trở về, đi ngang qua một sân vắng thì nghe tiếng ai đó khóc khe khẽ. Ngẩng đầu nhìn lên, cậu thấy một cô nương đang ngồi xổm trên đầu tường, lấy tay che mặt khóc thút thít.
Tống Quan rất thích đọc truyện ngựa giống, nhưng đến khi gặp gái đẹp thật thì lại như khúc gỗ đứng trơ ra, đến trả lời cũng không dám. Nhìn cô gái đang khóc, cậu hơi hoảng, thậm chí còn muốn quay người bỏ chạy coi như chưa thấy gì. Nhưng cuối cùng vẫn cố gắng lấy giọng nhỏ nhẹ, dè dặt hỏi: “Ngươi... sao vậy?”
Cô nương nghe tiếng liền dừng khóc, từ từ bỏ tay xuống, lộ ra khuôn mặt tinh xảo, da trắng như tuyết. Tống Quan nhìn đến ngẩn ngơ, là một đại mỹ nhân. Cô gái nhìn cậu đầy e dè, giọng vẫn còn vương nước mắt: “Ta... ta xuống không được.”
Tống Quan phản xạ có điều kiện: “Ờ.”
Rồi hai người cứ thế... “ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi” im lặng thật lâu. Cuối cùng cậu ho nhẹ, quay mặt đi, đỏ mặt nói:
“Ta đi gọi người giúp ngươi xuống nhé.”
“Không cần!”
Cô nương hốt hoảng ngắt lời, như sắp khóc lần nữa
“Cha ta mà thấy ta thế này chắc đánh chết mất.”
Tống Quan há hốc mồm: “Vậy... giờ làm sao?”
Cô gái cắn môi nhìn hắn, vẻ mặt đáng thương. Tống Quan đầu óc choáng váng, lí nhí hỏi: “Vậy... ngươi nhảy xuống, ta đỡ ngươi nhé?”
Mỹ nhân nhìn hắn, vẫn do dự.
Tống Quan nhanh nhảu bổ sung: “Ta không kể cho ai đâu!”
Chỉ tiếc là cậu đánh giá quá cao khả năng đỡ người khi chỉ còn một tay. Cô nương vừa nhảy xuống, hai người liền ngã nhào một đống. Tống Quan sợ nàng bị thương, bản thân thì nằm dưới làm đệm thịt, đúng lúc đè trúng vết đau, đau đến trợn mắt há mồm. Cô gái ngẩng đầu thấy mặt cậu nhăn nhó, không nhịn được bật cười. Tống Quan dù đau muốn xỉu vẫn ngây ngốc nghĩ: “Đáng giá quá! Cười một cái mà sáng rực cả thế gian!”
Về lại phòng, Tống Quan vẫn còn như mơ. Lúc ăn cơm, mặt mày cậu treo nụ cười ngốc nghếch, cứ cười ngây ngô suốt bữa. Mọi người nhìn mà sởn da gà, nghi cậu lại tái phát bệnh thần kinh. Đến lúc rời Vô Hạ, cậu vẫn chưa biết tên cô gái kia là gì. Ở cổ đại, hỏi tên khuê nữ đúng là không tiện chút nào. Tống Quan hơi tiếc nuối, nhưng cũng lần đầu cảm thấy: mình xuyên vào cái trò chơi gay này... không hẳn quá tệ. Ít nhất còn được gặp mỹ nhân.
Cánh tay bị thương lần này khiến Thiếu Dương phái dậy sóng một phen. Nhưng Tống Quan chẳng buồn quan tâm, thản nhiên nhường lại vị trí đại sư huynh, hoàn toàn không tiếc nuối, nhìn vào còn thấy khí phách kiểu: “Lão tử không thèm cái chức này!”
Thái độ của cậu khiến những kẻ vốn định mượn chuyện để công kích cũng tức đến nghiến răng. Nhưng đánh không được, mắng không xong, đành nuốt hận.
Với Tống Quan thì làm đại sư huynh hay không cũng thế. Ngày của cậu vẫn như cũ: luyện võ, chơi đùa với sư đệ, rồi mò sang chỗ Kiều Minh ăn ké. Chỉ có thêm một việc mới – thỉnh thoảng nhớ đến nàng mỹ nhân không biết tên ấy…