Không khí lập tức trở nên im lặng.
Một thiếu niên trong Ma giáo bị trói dưới đất tức giận phun nước bọt, cố gắng đứng dậy: "Bọn ngụy quân tử giả nhân giả nghĩa các ngươi! Ai cần các ngươi thương hại!"
Vốn còn định nói thêm vài lời khó nghe hơn, nhưng khi nhìn rõ gương mặt Kiều Minh, cậu ta bỗng nghẹn lời.
Mấy ngày liền không ngủ, Kiều Minh trông như một người giấy, trắng bệch, mỏng manh.
Thiếu niên đó không thể mắng ra lời nữa. Cái chết của đại trưởng lão vốn chẳng liên quan gì đến Kiều Minh, cậu ta quay đi, vừa vặn thấy… Tống Quan, kẻ đã đẩy sư đệ mình ra đòn chí mạng. Hận thù lập tức bốc lên. Mắt đỏ rực, cậu ta nhào đến trước mặt Tống Quan, gào lên mắng xối xả, hoàn toàn không màng câu cú hay ngắt quãng. Tống Quan không nói một lời, im lặng chịu đựng. Đến cuối cùng, cậu chỉ nhẹ giọng: "Kiều sư đệ nói đúng. Thả đi."
"Đại sư huynh."
Vài sư đệ bất mãn:
"Thả họ ra chẳng khác nào thả hổ về rừng."
Mà đúng lúc đó, thiếu niên vừa rồi như để chứng minh lời này, hung hăng nói: "Sẽ có một ngày, ta sẽ gϊếŧ ngươi!"
Tống Quan lặng lẽ liếc nhìn cậu ta, quay đầu đi, thầm nghĩ: Ta là pháo hôi trong cốt truyện, sống đến lúc nhân vật chính thay đổi cơ quan, ta đã hoàn thành vai trò. Bỏ đi, thiếu niên. Ngươi không gϊếŧ nổi ta đâu. Nhưng mấy lời đó không thể nói ra, cậu chỉ nói: "Thả đi."
Tối đó, tại khách điếm, tâm trạng Tống Quan vẫn u ám. Kiều Minh quan sát cậu một lúc, thử đặt tay lên đầu cậu. Thấy đối phương không phản đối, y liền âm thầm vuốt nhẹ. Tóc cậu dài, đen mượt. Kiều Minh luôn cảm thấy sư huynh mình từ sau khi bị "thất tâm phong" đã trở nên hoạt bát hơn nhiều. Có vẻ như không còn nhớ rõ chuyện trước kia. Nhưng như vậy cũng tốt.
Tống Quan chẳng hề phát hiện mình đang bị người ta xoa đầu như xoa chó, chỉ nhìn bóng cây ngoài cửa sổ, lẩm bẩm u uất: "Chuyện hôm nay là ngoài ý muốn… ngoài ý muốn thôi…"
Nhưng càng nói, cậu càng thấy mình như một kẻ chối tội. Người ta đã chết rồi, gọi là ngoài ý muốn thì cũng thật tàn nhẫn. Tâm trạng cậu lại tụt xuống đáy.
Kiều Minh ngồi bên cạnh, dịu dàng nói: "Ta biết."
Tống Quan nghỉ ngơi vài ngày rồi dần trở lại dáng vẻ bình thường. Có những chuyện đã xảy ra thì không thể cứu vãn. Người chết không thể sống lại. Phải biết nén đau mà bước tiếp. Huống hồ… đây chỉ là một trò chơi. Phải, chỉ là trò chơi mà thôi. Cậu tự nhủ như vậy. Nhưng sâu trong lòng, cái cảm giác chân thật kia vẫn khiến cậu hơi bất an. Cậu suýt chút nữa đã quên rằng nơi đây chỉ là một thế giới ảo.
Người xung quanh thấy Tống Quan từ trạng thái "nửa sống nửa chết" trở lại quá nhanh, lại nhảy nhót tưng bừng, không khỏi lo lắng: liệu có phải bị đả kích quá mạnh nên bệnh cũ lại tái phát? Dù sao trước kia cậu cũng từng mắc "thất tâm phong". Sự hoạt bát của cậu hôm nay khiến người khác phải nghi ngờ. Tống Quan liền ra sức chứng minh mình rất ổn, hết sức bình thường. Sau một hồi đùa giỡn với mọi người, cậu lại lẻn đến bên Kiều Minh, cười hì hì: "Sư đệ à, ta thấy gần đây sắc mặt ngươi không tốt, để ta giúp ngươi... dưỡng sắc một chút nha."