Cây gậy này không đánh trúng người Tạ Thư.
Chu Dịch Cẩm không biết lấy đâu ra một cây chổi sắt, đỡ được cú đánh sắp giáng xuống đầu Tạ Thư.
“Cảm ơn.” Tạ Thư trong lòng cảm động.
“Không có gì, cầm lấy.” Chu Dịch Cẩm không chỉ lấy cho mình một cây chổi sắt, còn chuẩn bị cho Tạ Thư một cái hốt rác sắt đi kèm, ngay cả Khang Anh Dực ở xa hơn cậu ta cũng nghĩ đến, ném cho cậu ta một cây cán bột.
Hai người lưng tựa lưng, mỗi người cầm vũ khí đối đầu với đám học sinh côn đồ.
Cái hốt rác sắt dài hơn côn nhị khúc nhiều.
Đòn tấn công bằng côn nhị khúc của đám học sinh dễ dàng bị Tạ Thư hóa giải.
Tình thế nhanh chóng đảo ngược, Tạ Thư mỗi lần một đòn, rất nhanh đám học sinh đều kêu la nằm trên đất.
Vốn không muốn ra tay quá nặng với bọn chúng, nhưng vũ khí đã lấy ra, tính chất sự việc đã thay đổi, Tạ Thư ra tay mạnh hơn một chút, muốn cho bọn chúng một bài học.
“Xin tha, xin tha!” Học sinh A nằm trên đất bắt đầu van xin.
“Sau này còn bắt nạt bạn học nữa không?” Tạ Thư ngồi xổm xuống.
Ngoài Lương Lạc ra, tất cả học sinh đều lắc đầu như trống bỏi.
Lương Lạc cũng nằm trên đất, hắn "phì" một tiếng, chửi rủa: “Không có tiền đồ.”
“Được rồi, các cậu đi trước đi, đừng để tôi nhìn thấy lần sau nữa.” Tạ Thư nói.
Đám học sinh vội vàng dìu nhau, kẻ đỡ người, hệt như có người cầm dao đuổi theo, hốt hoảng bỏ chạy.
Sau khi bọn chúng chạy, trong hẻm chỉ còn lại Lương Lạc và bốn người họ.
Tạ Thư trực tiếp túm tóc Lương Lạc, giống như hắn đã làm với Chu Dịch Cẩm, đối xử với hắn như vậy.
Bất quá Lương Lạc là tóc húi cua, muốn chỉ túm tóc hắn mà lôi dậy còn hơi khó.
“Chơi có vui không?” Tạ Thư hỏi hắn.
Bốn chữ bình thản, Lương Lạc lại nghe ra ý uy hϊếp, hắn nghẹn cổ: “Mày muốn gì?”
“Xin lỗi Chu Dịch Cẩm.” Tạ Thư nói.
Chu Dịch Cẩm đứng sau lưng Tạ Thư, kinh ngạc mở to mắt.
Tiêu Vu Tinh còn không biết Chu Dịch Cẩm là ai, cô ghé sát bên Khang Anh Dực, nhỏ giọng hỏi: “Chu Dịch Cẩm là ai?”
Khang Anh Dực bĩu môi về phía Chu Dịch Cẩm.
Mặt Chu Dịch Cẩm đầy mồ hôi, mái tóc mái mềm nhũn dính bết vào trán, ánh mắt cậu như sao, chăm chú nhìn vào lưng Tạ Thư.
“Không thể nào.” Lương Lạc nói.
Tạ Thư túm lấy Lương Lạc, lại đấm vào bụng hắn một cú: “Xin lỗi không?”
“Không!” Lương Lạc vẫn cứng đầu.
Lương Lạc đáp một tiếng "không", Tạ Thư liền cho hắn một đấm.
Sau ba đấm, Lương Lạc cuối cùng cũng chịu thua, hắn nằm trên đất, miễn cưỡng nói với Chu Dịch Cẩm: “Xin lỗi.”
“Lần sau còn tìm Chu Dịch Cẩm gây chuyện, không chỉ đơn giản là vài cú đấm đâu.” Tạ Thư vừa nói vừa buông tay đang nắm tóc Lương Lạc ra, phủi phủi mồ hôi trên tay.
Tạ Thư nắm cổ tay Chu Dịch Cẩm, Khang Anh Dực và Tiêu Vu Tinh đi sau lưng hai người.
Khang Anh Dực cân nhắc cây cán bột trong tay, tò mò hỏi: “Cậu lấy cái thứ này ở đâu ra vậy?”
“Đúng đó.” Tay không của Tạ Thư cầm cái hốt rác sắt Chu Dịch Cẩm đưa.
“Mượn của dì bán bánh bao ở cửa hàng bên cạnh.” Chu Dịch Cẩm nói.
Tám đối ba, Chu Dịch Cẩm sợ ba người họ đánh không lại, thừa lúc không ai chú ý, cậu lén lút ra ngoài, đến cửa hàng bên ngoài hẻm mượn công cụ cầm vừa tay.
Tiêu Vu Tinh đã có sẵn gậy ngắn, nên Chu Dịch Cẩm không chuẩn bị cho cô.
“Cũng nhờ cây cán bột này, nếu không tớ chắc chắn bị bọn chúng dùng côn nhị khúc đánh chết.” Khang Anh Dực vừa nói vừa ném cây cán bột trong tay lên không trung, không bắt được, rơi xuống vai, đập vào đau điếng.
“Cái này đau hơn bọn chúng đánh cậu nhiều đúng không”" Tiêu Vu Tinh cười trêu chọc.
Bốn người ra khỏi hẻm, trả đồ trong tay cho dì bán bánh bao.
Dì nhìn bộ dạng chật vật của họ, vừa thương vừa giận, rõ ràng là lẫn lộn họ với Lương Lạc, tưởng họ cũng là dân hỗn tạp.
“Các cháu là học sinh trường Hương An đúng không?” Dì khổ tâm khuyên nhủ, “Có cơ hội đi học không dễ dàng, đừng có làm chuyện trái lương tâm, lỡ dở tiền đồ.”
Tạ Thư gật đầu, lễ phép nói: “Dạ dì nói đúng, sau này chúng cháu sẽ không làm nữa.”
Thấy Tạ Thư lễ phép, dì nghiêng người, từ l*иg hấp bên cạnh lấy ra bốn cái bánh bao thịt: “Trời tối rồi, đói bụng chưa, mấy cái bánh bao này cầm lấy mà ăn lót dạ.”
“Bánh bao! Tuyệt vời!” Khang Anh Dực có đồ ăn là quên hết đau.
“Đồ ngốc, cậu thật không biết xấu hổ mà nhận đồ miễn phí của người khác à?” Tiêu Vu Tinh đánh vào sau gáy cậu ta một cái.
“Chúng cháu không thể nhận, cảm ơn dì.” Tạ Thư đẩy bánh bao lại.
“Ôi dào, dì sắp đóng cửa rồi, mấy cái bánh bao này vứt đi cũng phí.” Dì lại đẩy bánh bao về.
Dì và Tạ Thư đẩy qua đẩy lại ba lần bánh bao, cuối cùng Tạ Thư đành nhận lấy.
Bốn người cầm bánh bao, Chu Dịch Cẩm đi cuối cùng, rời khỏi tiệm bánh bao.
Dì thu dọn l*иg hấp xong, phát hiện trên bàn có tiền mặt, vừa đủ tiền bốn cái bánh bao.
Nghĩa khí tuổi học trò luôn đến một cách thuần khiết, sau khi cùng nhau đánh một trận, Khang Anh Dực đã coi Chu Dịch Cẩm là người của mình, cậu ta đi phía trước, quay người lại hai tay đặt sau gáy, đi lùi lại: “Chu...”
“Chu Dịch Cẩm.” Tạ Thư kịp thời nhắc nhở.
“À đúng đúng đúng!” Khang Anh Dực nói: “Bọn tớ định đi mua sách bài tập, cậu có muốn đi cùng không?”
Chu Dịch Cẩm lấy điện thoại ra xem giờ: “Sắp đến giờ tự học buổi tối rồi, tớ không đi đâu.”
Lúc này Tạ Thư mới nhớ ra, các lớp từ 1/12 đến 10/12 đều có giờ tự học buổi tối mỗi ngày, còn sau lớp 10/12, trường học thả lỏng, giờ tự học buổi tối chủ yếu là tùy ý, muốn đi thì đi không muốn đi thì thôi.
Tạ Thư vẫn chưa thấy bạn học nào trong lớp nói về giờ tự học buổi tối, thầy cô cũng không nhắc đến, lâu dần anh cũng quên mất giờ tự học buổi tối bắt buộc của học sinh lớp 12 này.
“Vậy thôi vậy.” Khang Anh Dực cũng không ép.
Tạ Thư dừng lại, hỏi Chu Dịch Cẩm: “Cậu ăn tối chưa?”
“Chưa.” Chu Dịch Cẩm đáp.
Cậu vốn là định ra ngoài ăn cơm, không ngờ lại bị Lương Lạc và đám người kia bắt gặp, mất hơn nửa tiếng đồng hồ, cơm chưa ăn được mà còn tiêu hao không ít năng lượng.
“Vậy mấy cái bánh bao này cậu cầm hết đi.” Tạ Thư trực tiếp nhét bánh bao vào lòng Chu Dịch Cẩm.
“Không, tớ chỉ cần một cái thôi.” Chu Dịch Cẩm lấy một cái bánh bao từ trong túi ra, trả lại số còn lại cho Tạ Thư.
Tạ Thư lại lấy một cái bánh bao đưa cho Chu Dịch Cẩm: “Tớ không thích ăn bánh bao, phần của tớ cho cậu hết.”
Chu Dịch Cẩm cúi đầu nhìn những chiếc bánh bao trong lòng, trong lòng có chút ngổn ngang cảm xúc.
Cậu ngẩng đầu lên, vừa định cảm ơn Tạ Thư, liền nhìn thấy phía dưới mắt trái của Tạ Thư khoảng 3 centimet có một vệt máu nhợt nhạt: “Mặt cậu bị thương rồi.”
“Đâu?” Tạ Thư sờ khắp mặt mình, đều không có cảm giác gì.
“Chỗ này.”
Đầu ngón tay hơi lạnh của Chu Dịch Cẩm nhẹ nhàng chạm vào mặt Tạ Thư.
Tạ Thư cụp mắt nhìn Chu Dịch Cẩm, sau khi chỉ xong Chu Dịch Cẩm đột nhiên tỉnh ngộ cảm thấy mình đã làm một chuyện không nên, cậu ôm hai cái bánh bao, hệt như con thỏ bị giật mình, chạy mất.
Khang Anh Dực nhìn bóng lưng Chu Dịch Cẩm, khó hiểu nói: “Cậu ta làm gì vậy?”
Đợi đến khi bóng dáng Chu Dịch Cẩm biến mất sau cổng trường, Tạ Thư mới quay người lại: “Này, bánh bao của hai cậu.”
Khang Anh Dực ngạc nhiên: “Ủa? Sao còn có hai cái? Phần của cậu đâu?”
Tiêu Vu Tinh hình như hiểu ra điều gì: “Ăn của cậu đi, lắm lời quá.”
Đợi Khang Anh Dực và Tiêu Vu Tinh ăn xong bánh bao, Tạ Thư mới dẫn họ đến hiệu sách.
Sách bài tập Chu Dịch Cẩm chọn cho anh là loại cơ bản nhất, Tạ Thư liền chọn cho mỗi người hai môn.
Khang Anh Dực khoác giỏ mua hàng ở khuỷu tay, nhìn hai quyển sách bài tập nhẹ bẫng trong giỏ, bất mãn nói: “Sao? Coi thường anh đây à? Chỉ chọn cho anh có hai quyển?”
“Đúng vậy.” Tạ Thư trả lời thẳng thắn.
Hai người này dù sao cũng không có nền tảng, ôm đồm hết tất cả các môn rõ ràng là không thực tế, cứ từ từ từng hai môn một, sẽ có hiệu quả hơn.
Tạ Thư kết hợp quan sát mấy ngày nay về họ, chọn cho Khang Anh Dực Toán và Sinh, chọn cho Tiêu Vu Tinh Toán và Anh.
“Cảm ơn.” Tiêu Vu Tinh ném hai quyển sách bài tập của mình vào giỏ mua hàng của Khang Anh Dực một cách không khách khí.
“Cậu không tự cầm lấy hả?!” Khang Anh Dực trợn tròn mắt.
“Giúp tớ cầm lấy thì chết à?” Tiêu Vu Tinh phản bác.
Mua xong sách bài tập, ba người ai về nhà nấy.
Tạ Thư đứng trước gương trong phòng vệ sinh ở nhà, mới nhìn thấy vết máu mà Chu Dịch Cẩm vừa nói.
Máu đã khô, đóng vảy, trách sao anh sờ vào không thấy đau.
Mắt Chu Dịch Cẩm thật là tinh tường, trời tối như vậy, vết thương nhỏ như thế cậu cũng nhìn thấy.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Tạ Thư hơi nhếch lên, chẳng lẽ điều này có nghĩa là quan hệ giữa Chu Dịch Cẩm và anh đã tốt hơn một chút.
520 nhìn bộ dạng chẳng ra gì của ký chủ mà lắc đầu nguầy nguậy.
Rửa mặt xong, Tạ Thư ngồi trên giường phòng ngủ, những chỗ bị đám côn đồ đánh đã bầm tím, phải bôi thuốc.
Có mấy vết thương ở lưng, anh bôi thế nào cũng không tới.
“Mẹ.” Tạ Thư gọi rất tự nhiên.
“Gì đấy?” Tiếng mẹ Tạ vọng ra từ phòng khách.
“Bôi thuốc giúp con.” Tạ Thư nói.
Mẹ Tạ nghe thấy bốn chữ này, đi dép lê vội vàng bước vào: “Sao thế? Bôi thuốc gì?”
Tạ Thư vén áo lên, lộ ra lưng với sáu bảy mảng bầm tím lớn nhỏ.
Mẹ Tạ xót xa trong lòng, miệng lại không tha: “Mới được mấy ngày lại không xong rồi hả? Còn đi đánh nhau với người ta?” Bà giật lấy lọ thuốc trong tay Tạ Thư, nhẹ nhàng xoa lên lưng anh.
“Không có, con ngăn chặn bắt nạt học đường thôi.” Tạ Thư đáp.
“Bắt nạt học đường?” Mẹ Tạ hỏi.
“Lương Lạc bắt nạt bạn học, con đi ngăn cản nên đánh nhau với cậu ta.” Tạ Thư nói qua loa.
“Cái thằng nhóc nhà họ Lương này có khá lên được không hả? Suốt ngày gây chuyện còn dám động đến con trai mẹ?! Ngày mai tao phải sang nói chuyện với nhà nó, chuyện hợp tác làm ăn này mẹ cũng phải suy nghĩ lại.” Mẹ Tạ không thể chịu được việc con trai mình bị thiệt: “Con đánh thắng hay đánh thua?”
“Đánh thắng.” Tạ Thư nói, có lẽ bị sự nhiệt huyết của tuổi mười tám lây nhiễm, có chút tự hào: “Bốn chọi tám, thắng.”
“Con còn tự hào được cơ đấy.” Mẹ Tạ cười: “Lần sau cẩn thận một chút, chuyện bắt nạt học đường này con báo với thầy cô cũng được, không nhất thiết phải tự mình ra tay.”
“Con biết rồi ạ.” Tạ Thư đáp.
Ngày hôm sau, Tạ Thư rời giường, toàn thân đau nhức.
Vết bầm tím đúng là ngày đầu không đau, sau đó mới dần dần phát lực.
Tạ Thư ăn xong bữa sáng, đúng giờ ra khỏi nhà, đúng giờ đến lớp.
Đến cửa lớp, Tạ Thư vừa định đẩy cửa bước vào, thì từ cửa sổ kính trên cửa nhìn thấy Chu Dịch Cẩm đang đứng trong lớp.
Chu Dịch Cẩm đang đứng cạnh bảng đen, nhìn bảng sơ đồ chỗ ngồi.
Nhìn mười giây, cậu nhúc nhích, đi đến chỗ ngồi của Tạ Thư, bỏ một hộp đồ vào ngăn bàn của anh.
Chu Dịch Cẩm quay người lại, Tạ Thư sợ bị cậu nhìn thấy, vội vàng lẻn vào lớp bên cạnh, trốn đi.
Đợi đến khi Chu Dịch Cẩm đi qua cửa sổ, anh mới rón rén trở về lớp mình.
Tạ Thư đi đến chỗ ngồi của mình, còn chưa kịp đặt cặp xuống đã lấy đồ trong ngăn bàn ra.
Là một hộp băng cá nhân.
Tạ Thư cầm hộp băng cá nhân này mà vui vẻ, tuy vết thương trên mặt không cần dán băng cá nhân, nhưng anh vẫn lấy một miếng dán lên vết thương.
Đây chính là đồ Chu Dịch Cẩm cho anh.