Khang Anh Dực khó hiểu hạ tay xuống, nhìn lòng bàn tay mình rồi lại nhìn tay Tạ Thư: “Kỳ lạ, tại sao Chu Dịch Cẩm chỉ chào mỗi cậu.” Cậu ta vẫy tay đến sắp gãy rồi mà không thấy Chu Dịch Cẩm động đậy một chút nào.
Chào xong, Khang Anh Dực định đi, Tạ Thư bảo cậu ta về lớp trước, anh có vài lời muốn nói với Chu Dịch Cẩm.
Khang Anh Dực thân thiện vỗ lưng Tạ Thư một cái: “Được thôi được thôi, vậy cậu mau quay lại nhé, nhiều đồ ăn vặt quá tớ ăn không hết.”
“Ừ.” Tạ Thư đáp.
Sau khi Khang Anh Dực đi xa, Tạ Thư từ từ tiến lại gần Chu Dịch Cẩm.
Đi gần hơn, anh phát hiện thứ Chu Dịch Cẩm cầm trong tay không phải là sách học, dựa vào kích thước và độ dày của sách, ước chừng đây là một cuốn tiểu thuyết.
“Tớ có thể ngồi cạnh cậu không?” Tạ Thư cụp mắt hỏi Chu Dịch Cẩm.
Chu Dịch Cẩm suy nghĩ ba giây, đáp: “Được.”
Tạ Thư ngoan ngoãn ngồi xuống bên tay phải Chu Dịch Cẩm, ly trà sữa được anh tiện tay đặt giữa hai người.
Ánh mắt Chu Dịch Cẩm lén lút dõi theo ly trà sữa, xác định nó ở ngay bên phải mình rồi lại liếc nhìn trộm một cái.
Tạ Thư nhìn rõ mồn một những động tác nhỏ của Chu Dịch Cẩm.
Thang Tái Thần nghiêng người, lộ ra khuôn mặt bị Chu Dịch Cẩm che khuất, “Chào cậu, Thang Tái Thần lớp 1/12, mới chuyển đến trường này.”
“Tạ Thư lớp 15/12.” Tạ Thư lịch sự đáp lời.
“Cậu đang đọc sách gì vậy?” Tạ Thư hỏi, khoảng cách giữa anh và Chu Dịch Cẩm bây giờ khoảng một mét, khoảng cách này vừa vặn, không quá xa lạ cũng không quá thân mật.
“"Tiệm tạp hóa giải ưu".” Chu Dịch Cẩm nói.
Cuốn sách này Tạ Thư chưa đọc, anh không dám dựa vào tên sách mà đoán mò nội dung, sợ đoán sai ngược lại khiến Chu Dịch Cẩm sinh chán ghét.
“Cuốn sách này nói về gì vậy, cậu có thể kể cho tôi nghe không?” Tạ Thư nói.
“Nói ra thì hơi dài, đợi tôi đọc xong rồi cho cậu mượn nhé.” Chu Dịch Cẩm nói.
Thang Tái Thần không chịu: “Dịch Cẩm! Cậu nói sẽ cho tớ mượn trước mà!”
“À phải.” Sau khi được Thang Tái Thần nhắc nhở, Chu Dịch Cẩm quay đầu nói với Tạ Thư: “Vậy thì đợi cậu ấy đọc xong rồi, tôi sẽ cho cậu mượn.”
Trong lòng Tạ Thư có chút khó chịu, tuy trước sau là lẽ đương nhiên, nhưng sách cũng giống như tình yêu, muộn một khắc, muộn một phút, muộn một giây, đều là muộn.
Sự chú ý của Chu Dịch Cẩm từ lâu đã rời khỏi cuốn sách, chuyển sang người Tạ Thư, cậu chú ý đến ly trà sữa đã lâu, cân nhắc một chút, mở miệng nói: “Cậu cũng... thích uống trà sữa sao?”
Tớ không thích uống trà sữa.
Tạ Thư muốn trả lời câu này, nhưng lý trí đã ngăn anh lại.
Chu Dịch Cẩm khó khăn lắm mới gợi được một câu chuyện, nếu anh nói ra câu kia, chẳng phải sẽ kết thúc cuộc trò chuyện sao?
“Tớ rất thích uống trà sữa.” Tạ Thư nói dối: “Cậu nói "cũng", cậu cũng thích uống trà sữa sao?”
“Ừ.” Lần này Chu Dịch Cẩm không hề khách sáo.
Cậu tuy thích uống, nhưng không thường xuyên mua, điều kiện gia đình khiến cậu tiết kiệm những chi phí không cần thiết, chỉ khi cảm thấy rất mệt mỏi, cậu mới dám bỏ tiền ra mua một ly trà sữa.
“Cậu cũng thích uống trà sữa à? Vậy ly này tặng cậu.” Tạ Thư vừa nói vừa đẩy ly trà sữa về phía Chu Dịch Cẩm.
“Không cần đâu.” Không có công không hưởng lộ, Chu Dịch Cẩm không quen nhận đồ miễn phí từ người khác.
“Coi như là quà cảm ơn.” Tạ Thư nói: “Cảm ơn cậu chủ nhật đã giúp tớ chọn sách bài tập.”
“Sách bài tập gì?” Thang Tái Thần xen vào.
“Không có gì.” Chu Dịch Cẩm nói lảng.
Thang Tái Thần nói: “Cậu giúp bạn học lớp 15/12 chọn sách bài tập à? Cậu tốt thật.”
Rõ ràng Tạ Thư đã nói tên mình rồi, nhưng Thang Tái Thần nói chuyện vẫn dùng "bạn học lớp 15" để thay thế tên anh.
Hơn nữa lời cậu ta nói nghe thế nào cũng thấy kỳ lạ, có một cảm giác bề trên khó hiểu.
“Chuyện nhỏ thôi.” Chu Dịch Cẩm nói: “Bạn học lớp 15/12 cũng là bạn học.”
Chu Dịch Cẩm ngầm đáp trả, tâm trạng Tạ Thư tốt hơn nhiều.
“Ly trà sữa này tặng cậu.” Tạ Thư nói.
Mắt Chu Dịch Cẩm nhìn chằm chằm vào ly trà sữa, nhưng miệng lại rất khách sáo: “Thật sự không cần đâu.”
“Tạ Thư!!! Nói chuyện xong chưa, qua đây!!!” Khang Anh Dực với cái loa phóng thanh tự chế bằng hai tay, đứng trên sân bóng rổ hét lớn.
Lúc này Khang Anh Dực coi như đã cho anh một lý do, Tạ Thư đặt ly trà sữa xuống chỗ cũ, đứng dậy phủi phủi bụi trên quần: “Bạn tớ gọi rồi, tớ đi trước đây, hẹn gặp lại.”
Nói xong, Tạ Thư không cho Chu Dịch Cẩm thời gian phản ứng, trực tiếp chạy đi.
“Này!” Chu Dịch Cẩm giơ tay muốn nắm lấy Tạ Thư, nhưng Tạ Thư chạy quá nhanh, cậu chỉ nắm được không khí.
Chu Dịch Cẩm thu tay về, nhìn ly trà sữa đặt ở đó, bàn tay đặt bên người nắm lại, thả ra, nắm lại, thả ra.
Do dự hồi lâu, cuối cùng, Chu Dịch Cẩm vẫn cầm lấy ly trà sữa kia.
Tạ Thư đã đi rồi, cậu không thể cầm ly trà sữa đi tìm Tạ Thư.
Hơn nữa, ly trà sữa này là Tạ Thư đã nói rõ là tặng cho cậu làm quà cảm ơn.
Vậy thì cậu... đành miễn cưỡng nhận vậy.