Tiếng gào thét của oán khí bị xé toạc vang vọng giữa đại điện đổ nát. Cánh cửa gỗ mục nát bật tung, tro bụi vỡ vụn rơi theo luồng khí đen đang xoáy lên như vòi rồng.
Thần Thy vừa phản ứng lại thì Tạ Trạm đã bước vào tâm xoáy. Bóng lưng hắn bị nuốt dần trong mảng đen sẫm như mực tàu, để lại trên không một đường viền méo mó của ánh sáng chiều.
“Tạ Trạm!”
Thần Thy bật bước theo bản năng, nhưng Lupi lập tức kéo áo cậu.
“Túc chủ đừng vào! Năng lượng quỷ vương đang… đang phát nổ—! Loại oán lực đó không phải người thường chịu nổi!”
Thần Thy dừng một giây. Chỉ một giây, nhưng đầu óc đã lao đi.
Không phải người thường…
Còn mình thì từ khi đến thế giới này có còn coi là người thường nữa không?
Cậu nhìn vào xoáy khí đen đang bao trùm Tạ Trạm. Về lý trí, cậu biết nhảy vào đó thật sự ngu ngốc. Nhưng thứ trào lên trong ngực lại là cảm giác quen thuộc của mạt thế:
—chỉ cần cậu không ở cạnh, sẽ mất.
Giống như A Minh từng chết ngay sau lưng cậu ở kiếp trước.
Giống như rất nhiều người Thần Thy đã không cứu kịp.
Thần Thy nắm tay Lupi lại, giọng trầm xuống:
“Lupi, đừng cản. Ta phải vào.”
Lupi run như sắp khóc:
“Nhưng… nhưng túc chủ… quỷ vương hồi phục rất dễ mất khống chế… nếu hắn tấn công người…”
Thần Thy cười nhẹ, nhưng nụ cười lại hơi buồn:
“Nếu hắn thật sự muốn gϊếŧ ta, từ lâu đã có cơ hội rồi.”
Cậu gỡ tay Lupi ra, bước thẳng vào xoáy khí.
Ngay giây chân Thần Thy chạm ngưỡng, một áp lực như cả ngọn núi đổ ập xuống l*иg ngực. Tai cậu ù đi, hô hấp bị bóp nghẹn trong luồng khí âm trệ đặc quánh như nhựa đường. Mọi giác quan đều bị bóc tách từng lớp, khiến cậu cảm giác như đang bước vào đáy biển đen.
Trong hỗn loạn đó, cậu vẫn thấy bóng người cao lớn đứng giữa tâm xoáy.
Tạ Trạm.
Hắn đứng im, mái tóc dài bung ra trong luồng gió ngược, áo choàng bị cuốn bay như lá rách. Mạch khí đen quấn quanh hắn như những con rắn độc quấn lấy chủ nhân lâu ngày, cứ bám dần vào da thịt hắn, chui vào từng đường gân, từng mạch máu.
Và rồi Thần Thy thấy — đôi mắt hắn.
Không phải đen.
Không phải đỏ.
Mà là một màu tối sâu đến mức không còn phân biệt được con ngươi.
Thứ ánh nhìn không thuộc về người sống.
Thần Thy bị ánh mắt đó khóa chặt trong một thoáng, toàn thân lạnh toát. Cảm giác như trí hồn của cậu bị hút vào, muốn rơi thẳng xuống vực sâu vô tận.
Không biết lực nào đẩy cậu đến gần, hay cậu tự bước lên.
Nhưng khi cậu chạm tới mép khí đen bao lấy Tạ Trạm, một tiếng nổ trầm từ lòng đất vang lên.
ẦM—!
Oán khí bùng lên thành bức tường đen, văng cả đá vụn ra ngoài đại điện. Tạ Trạm ngẩng đầu, từng đường mạch ánh sáng đen lan dọc gương mặt hắn, đầy uy nghiêm và điên cuồng.
Hắn mở miệng.
Giọng nói không còn hoàn toàn là giọng Tạ Trạm nữa.
“…Thần. Th—”
Câu nói nghẹn lại như bị hai ý chí đối nghịch xé làm đôi.
Luồng khí đen đột ngột siết chặt lấy cổ hắn, như muốn bịt lại phần nhân tính duy nhất còn sót. Hàng loạt tiếng gào rú vang lên từ dưới nền đất — tiếng của hàng ngàn linh hồn từng chết ở đây.
Thần Thy không suy nghĩ thêm.
Cậu bước vào xuyên qua tường khí.
Nỗi đau xé phổi, xé da, xé từng đoạn thần kinh. Nhưng cậu không dừng lại.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
“Tạ Trạm.” Cậu gọi, giọng run nhưng rõ ràng. “Nhìn em.”
Khí đen như nước cạn dưới mặt trăng, bị lời nói cậu tác động, lùi đi một tấc.
Tạ Trạm cúi đầu. Đôi mắt hắn khóa vào Thần Thy giữa hỗn loạn.
Thứ ánh nhìn đó… không phải ánh mắt của quỷ vương.
Mà là ánh mắt của người đang cố bám vào một thứ duy nhất còn giữ hắn lại khỏi sa đọa.
Thần Thy đưa tay lên, đặt lên má hắn.
“Nếu anh thật sự là quỷ vương được phong ấn…”
“…thì anh cũng là người đã đưa em đến Hắc Hầu Tự đầu tiên.”
Tạ Trạm khẽ giật mình.
Đường mạch đen dưới da hắn rung lên, như phản ứng lại giọng Thần Thy.
“Em không sợ anh.”
“Đừng để bản thân bị nuốt mất.”
Lần này, Tạ Trạm khẽ cắn răng. Những đợt rung bạo liệt lan khắp thân hắn như oán khí đang chiến đấu điên cuồng dưới da.
Hắn chậm rãi cúi xuống, trán chạm vào trán Thần Thy, hơi thở rối loạn:
“…Em…”
Giọng hắn khản đυ.c như vọng từ đáy vực.
“Lùi… ra…”
“Anh không—”
Thần Thy vòng tay qua cổ hắn, siết chặt.
“Em không đi.”
Ngay khoảnh khắc đó —
Một tiếng nổ thứ hai vang lên, mạnh đến mức mái đại điện sụp xuống.
Nhưng bên trong tâm xoáy, bóng hai người lại càng ghì sát hơn.
Khí đen tụ lại, xoáy tròn quanh hai người như bị cuốn bởi một trọng tâm duy nhất — chính là cái ôm của Thần Thy.
Oán khí hòa vào Tạ Trạm, nhưng không còn dữ dội, mà như được ép buộc đi theo một hướng nhất định.
Tạ Trạm dần ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu của hắn chậm chạp chuyển màu, từ tuyệt đối tối tăm sang ánh đỏ sẫm như than cháy.
Khí đen dưới chân lắng xuống.
Tiếng gào rú ngừng.
Không gian rơi vào tĩnh lặng lạnh lẽo đến nghẹt thở.
Rồi giọng Tạ Trạm vang lên, thấp và khàn, nhưng hoàn toàn là của hắn:
“…Thần Thy.”
Cả người Thần Thy run lên vì nhẹ nhõm.
Hắn đưa tay, ôm lại Thần Thy, rất chặt.
Rất, rất chặt.
Tạ Trạm đặt cằm lên vai cậu, hơi thở nóng phả lên cổ:
“Đừng làm thế nữa.”
“Đừng lao vào chỗ nguy hiểm vì anh.”
Thần Thy bật cười nhỏ, mệt đến mức gần như gục vào người hắn:
“Anh hồi phục rồi phải không…?”
Tạ Trạm không trả lời ngay.
Hắn siết tay sau lưng cậu, cúi xuống, giọng đẹp nhưng nguy hiểm như mèo đêm đè lên mồi:
“Không hoàn toàn.”
“Anh… chỉ nhớ được em.”
Trong bóng tối tàn của đại điện đổ nát, quỷ vương đang tỉnh lại, nhưng thứ đầu tiên hắn gọi tên — lại là Thần Thy.