Quyển 5 - Chương 7

Trời chiều ngả sang một màu đỏ quạnh như máu loãng. Mặt trời rơi xuống mép núi, kéo bóng hai người dài ra trên con đường mòn dẫn sang phía bắc. Gió vùng ngoại ô thổi qua, mang theo hơi lạnh từ khe núi sâu — thứ hơi lạnh cứ bám riết lên cổ Thần Thy như có bàn tay vô hình đang lần tìm mạch đập.

Tạ Trạm đi bên cạnh, từng bước thong thả mà khí tức lại ổn định bất thường. Sự yên tĩnh của hắn khiến Thần Thy cảm giác như mọi thứ xung quanh đều bị áp bách thành một đường cong hoàn mỹ: quá mức có trật tự, quá mức tiết chế.

Cứ như hắn đang dần nhớ ra điều gì, nhưng bản thân hắn cũng không nói.

Thần Thy khẽ liếc: “Anh thật sự chắc là phải đi ngay bây giờ sao? Đường này… không giống nơi có chùa chiền.”

Tạ Trạm không quay đầu, chỉ đáp nhẹ:

“Trước kia có. Bây giờ không còn ai dám gọi nó là chùa.”

Giọng hắn vẫn bình thản, nhưng giữa những chữ bật ra lại có một nhịp dao động nhỏ. Không phải run rẩy — mà giống một nhịp đập của thứ gì đó ngủ quên lâu ngày, nay hơi động.

Dốc núi càng đi càng hẹp. Dãy tùng già hai bên cao đến nỗi che khuất cả trời, khiến ánh sáng lụi dần, chỉ còn những vệt lốm đốm như bị lọc qua hàng chục tầng lưới tối.

Không khí ở đây đặc quánh. Kể cả người bình thường cũng phải cảm thấy không đúng, huống hồ Thần Thy — người có Lupi đi theo.

Lupi lơ lửng phía sau, giọng nhỏ như sợi tơ:

“Túc chủ… oán khí nơi này không thuộc dạng tích tụ tự nhiên. Có người… từng chết rất nhiều ở đây.”

Thần Thy nhíu mày, quay nhìn. “Rất nhiều?”

Lupi không dám đáp thẳng, chỉ gật đầu thật nhẹ.

Tạ Trạm bỗng dừng bước.

Cả hai lập tức im bặt, bởi hắn xoay người lại, ánh mắt sâu như vực thẳm nhìn vào Thần Thy.

“Em sợ?”

Thần Thy vốn trả lời là không, nhưng không hiểu vì sao, khi đôi mắt đen như đang chứa bóng mình của Tạ Trạm đối diện, cậu lại vô thức thở chậm một nhịp.

“Không.”

Một chữ rất nhẹ, nhưng rất thật.

Khóe môi Tạ Trạm cong lên một đường gần như không thể nhìn ra. Hắn giơ tay, đặt lêи đỉиɦ đầu Thần Thy, xoa một cái chậm mà mềm.

“Vậy đi tiếp.”

Cử chỉ đó dịu dàng đến mức vô lý. Hệt như hắn đã làm điều này vô số lần trong một đời nào đó mà chính hắn cũng không nhớ rõ.

Qua khỏi đoạn dốc cuối cùng, một công trình hiện ra — một tòa tự viện từng rất lớn, nay chỉ còn khung gạch gãy vụn, nét điêu khắc đều mòn vẹt như bị vật gì cào nát.

Cổng tam quan đổ sụp, chỉ còn mỗi tháp chuông nghiêng sang một bên, bên trong treo thứ gì đó không phải chuông, nhưng lại vang những âm rung đứt đoạn khi gió lùa qua.

Leng… keng… keng…

Lupi run rẩy nép sát vào áo Thần Thy.

“Túc chủ… vật kia bị oán khí quấn đến biến dạng rồi…”

Thần Thy còn chưa hỏi thêm thì Tạ Trạm đã bước thẳng vào trong. Hắn không hề nhìn cảnh tượng đổ nát, như thể từng viên đá, từng vệt vỡ đều quen thuộc đến nỗi không cần xác nhận lại.

Thần Thy mới đặt chân qua cổng, mùi máu cũ bỗng ập vào mũi — thứ mùi từng trải qua rất nhiều lần trong mạt thế trước đó, nhưng ở đây lại khiến cậu nhói lên bất an khó tả.

Càng đi sâu, Thần Thy càng cảm giác có thứ gì đó đang bám trên người Tạ Trạm. Không phải tà khí, không phải lệ quỷ, mà là… ký ức.

Hoặc thứ từng là ký ức.

“Tạ Trạm.” Cậu khẽ gọi. “Trước kia… anh từng đến đây?”

Một khoảnh khắc im lặng.

Tạ Trạm đứng trước bậc thang dẫn lên đại điện, ánh chiều tàn rơi trên vai hắn, kéo thành bóng hình cao lớn, lạnh lẽo.

Hắn đáp bằng giọng gần như vô cảm:

“Anh từng chết ở đây.”

Tim Thần Thy khựng lại.

Phía sau, gió lạnh xuyên qua tháp chuông biến dạng, phát âm thanh như tiếng ai rêи ɾỉ.

Lupi gần như hoảng sợ, run đến mức giọng bay hơi:

“Túc… túc chủ… đừng ở đây lâu…! Nơi này từng có quỷ vương bị phong ấn… oán khí… oán khí chưa tan hết…”

Thần Thy định trấn an Lupi, nhưng Tạ Trạm quay đầu lại.

Ánh mắt hắn sâu như vực, bình tĩnh đến đáng sợ:

“Không phải từng. Hiện tại vẫn còn.”

Đúng khoảnh khắc hắn nói xong, sàn đá dưới chân cả khu tự viện rung lên một tiếng ầm nhỏ, hệt như thứ gì đó dưới lòng đất đáp lại.

Thần Thy lập tức cảm thấy nhiệt độ quanh mình giảm mạnh.

Lupi thét nhỏ:

“Quỷ vương thức động rồi—!”

Nhưng Tạ Trạm chỉ giơ tay về phía Thần Thy, lòng bàn tay thon dài mở ra, đầy ý mời gọi:

“Lại đây.”

“Em đứng xa quá.”

Dư âm rung chấn, oán khí cuồn cuộn dưới nền đất, tiếng chuông kêu như khóc — tất cả như bị bàn tay hắn bóp nát thành im lặng khi Thần Thy đặt tay vào tay hắn.

Bàn tay Tạ Trạm lạnh, nhưng khi ngón tay siết lại, hơi lạnh lập tức biến thành sự khắng khít thân mật khó diễn tả.

Hắn cúi đầu, ánh mắt lướt qua mi mắt Thần Thy một nhịp:

“Đừng sợ.”

“Anh ở đây.”

Và trong khoảnh khắc đó, đất dưới đại điện nứt ra.

Một luồng khí đen bốc lên, xoáy thành hình dạng mơ hồ của một sinh linh không còn nhân dạng. Nó như muốn xé toang bầu trời.

Nhưng ngay trước khi nó vọt lên, Tạ Trạm bỗng nghiêng đầu, khóe môi cong lên — lần này không dịu dàng, mà quỷ dị.

“Xin lỗi,” hắn nói khẽ.

“Vì anh chuẩn bị lấy lại thứ đáng lẽ thuộc về anh.”

Giọng hắn trầm xuống, giống như tiếng gầm bị nén lại của dã thú ngủ quên ngàn năm.

“—linh tính.”

Thần Thy nín thở.

Trước mắt cậu, Tạ Trạm bước thẳng vào luồng khí đen đang gào thét, ánh mắt không hề chớp.

Cậu chỉ kịp nghe Lupi hốt hoảng la lên:

“Túc chủ! Hắn… hắn chính là quỷ vương được phong ấn nơi này—!”

Rồi tất cả vỡ ra như mặt hồ bị ném đá.