Ba ngày sau, Thần Thy nhận được một phong thư.
Không có tên người gửi, chỉ một dấu sáp đỏ in chữ “M.H.D”. Cậu nhướn mày, không cần mở cũng biết ai.
Trong thư chỉ có một tờ giấy, dòng chữ viết tay ngắn ngủi:
“Gặp tôi lúc tám giờ tối. Khách sạn Thụy An. Phòng 3009.”Không có lời mời, chỉ có mệnh lệnh.
Thần Thy đọc xong, bật cười khẽ. “Gửi thư sao? Thật đúng là có phong cách.”
Cậu thay áo sơ mi đen, kéo cổ tay áo, gài khuy cẩn thận. Ánh đèn trong gương chiếu lên gương mặt thanh tú, sống mũi cao và đôi mắt sâu, như thể có một vực tối trong đáy đồng tử.
“Được thôi, Mạc tổng. Trò chơi của anh, tôi nhận.”
Phòng 3009 – tầng cao nhất của Thụy An, cách âm tốt, cửa kính sát đất mở ra toàn cảnh thành phố.
Mạc Hinh Dương đang ngồi chờ, áo sơ mi trắng, cúc cổ mở lơi, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Ánh sáng thành phố phản chiếu lên người hắn – nửa sáng nửa tối.
Hắn không nhìn vào cửa khi nghe tiếng bước chân, chỉ nói:
“Cậu đến muộn hai phút.”
“Vì tôi không quen bị sai khiến.”
Thần Thy đáp, giọng điềm nhiên, như thể đang nói chuyện phiếm.
Cuối cùng, Mạc Hinh Dương ngẩng đầu lên. Ánh mắt hai người chạm nhau. Trong giây lát, không khí đông lại.
Có thứ gì đó vô hình luồn qua giữa họ – như một sợi dây mảnh, căng đến mức chỉ cần chạm nhẹ là đứt, nhưng không ai chịu là người rút tay trước.
“Cậu biết tôi gọi cậu đến để làm gì không?”
“Để thử tôi.”
“Thử gì?”
“Xem tôi có đáng để anh để mắt không.”
Câu trả lời khiến hắn bật cười.
Không phải nụ cười thật sự, mà là kiểu cười nửa miệng, lạnh và kiêu ngạo.
“Tự tin quá mức cũng là một dạng ngu xuẩn.”
“Vậy sao?” – Thần Thy bước chậm lại, mỗi bước đều có nhịp. – “Còn tôi lại nghĩ, chỉ kẻ từng ngu xuẩn mới biết cách sống sót giữa bầy sói.”
Hắn im lặng một lúc, rồi đột ngột đứng dậy. Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước.
Mạc Hinh Dương cao hơn cậu nửa cái đầu, hơi thở hắn phảng phất mùi bạc hà lạnh, nhưng trong ánh mắt lại có tia lửa như muốn đốt cháy người đối diện.
“Cậu biết mình đang nói chuyện với ai không, Thần Thy?”
“Biết.”
“Vậy mà vẫn dám nhìn tôi như thế?”
“Anh nghĩ mình là Thần sao? Tôi chỉ đang nhìn, không phải quỳ.”
Căn phòng rơi vào im lặng.
Một cơn gió đêm thổi qua khe cửa, cuốn theo mùi mưa còn sót lại từ buổi chiều.
Thần Thy không hạ mắt, không né tránh.
Cậu nhìn hắn – thật lâu – cho đến khi Mạc Hinh Dương là người phải rời mắt trước.
“Cậu gan thật.”
“Không gan, tôi chết rồi.”
Giọng cậu nhẹ, gần như thờ ơ, nhưng ánh nhìn lại sắc như dao.
Hắn đột ngột hiểu: cậu không nói đùa.
Cậu thực sự từng chết – hoặc ít nhất là từng đi qua ranh giới ấy trong kịch bản mà hắn không biết.
Trong phút chốc, Mạc Hinh Dương có một cảm giác lạ: như thể người đứng trước mặt không thuộc về thế giới này.
Cuộc gặp kéo dài không quá mười phút.
Cả hai không nói thêm gì nữa, nhưng trong mắt họ đã có lời thách thức rõ ràng:
Tôi sẽ không thua.Thần Thy rời khỏi phòng, bóng lưng cậu phản chiếu trong kính – mảnh mai, nhưng kiêu ngạo đến cực điểm.
Khi cánh cửa khép lại, Mạc Hinh Dương ngồi xuống ghế, khẽ bật cười.
“Rất được. Thần Thy… cậu sẽ không dễ thoát đâu.”
Tối đó, hệ thống vang lên trong đầu Thần Thy.
【Nhiệm vụ phụ kích hoạt: Trở thành kẻ Mạc Hinh Dương không thể quên.】
【Phần thưởng: +20 điểm sinh tồn】
Thần Thy dựa người vào lan can ban công, nhìn ánh đèn thành phố trải dài như mạng lưới nhện khổng lồ.
Cậu biết mình đã bước hẳn vào vùng nguy hiểm – một bước sai là rơi vào bẫy. Nhưng cũng chính nơi đó, cậu mới có cơ hội sống.
“Không thể quên à…” – Cậu cười khẽ, hơi thở mờ trong gió đêm. – “Tôi sẽ khiến anh nhớ đến tôi, đến phát điên.”
Chỉ trong mấy ngày sau, cậu nhận được lời mời hợp tác từ công ty của Mạc Hinh Dương.
Lời mời lịch sự, văn bản đầy đủ, dấu đỏ rõ ràng – nhưng mọi người trong giới đều biết, “hợp tác” với Mạc tổng nghĩa là gì.
Người nào bước vào quỹ đạo của hắn, sớm muộn cũng bị hắn nuốt trọn.
Cậu đọc thư, không do dự, bút lướt nhanh.
Ký tên:
Thần Thy.Trong căn phòng tối, Mạc Hinh Dương nhìn tờ hợp đồng được gửi đến.
Hắn gõ nhẹ đầu bút lên mặt bàn, giọng thấp khẽ vang:
“Cậu nhận rồi à… Thú vị thật, Thần Thy.”
Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt hắn, vẽ nên một nụ cười nửa như thỏa mãn, nửa như thách thức.
Trò chơi đã khởi động – và hắn, như mọi lần, không định thua.