Ba tuần sau trận tấn công, Tây Thành hồi sinh.
Những bức tường thép gãy nát được đúc lại, lò năng lượng khởi động, và nơi từng là vùng chết, giờ đã xuất hiện những dải xanh yếu ớt.
Người ta gọi đó là “Vườn của Thần Thy.”
Dân chúng truyền tai nhau rằng:
“Chỉ cần người kia còn sống, cây vẫn sẽ mọc. Mà cây mọc, tức là chúng ta còn hi vọng.”
Thần Thy không nhớ rõ lần cuối cùng mình cười thoải mái là khi nào.
Ngày nào cũng có người đến xin hạt giống, xin nước sạch, xin thuốc chữa.
Cậu không từ chối ai, nhưng mỗi lần dùng dị năng, cơ thể như bị hút cạn.
Một hôm, cậu ngất trong vườn sinh trưởng.
Tỉnh lại, cậu thấy mình nằm trong phòng chỉ huy, chăn đắp đến cổ, cạnh đó là Trần Minh.
Người đàn ông ấy không nói gì.
Chỉ ngồi yên, nhìn cậu, ánh mắt sâu như thép bị nung đỏ.
“Anh… cũng biết nghỉ ngơi sao?” – Thần Thy khẽ cười, giọng khàn.
“Ta không rảnh.”
“Thế sao lại ở đây?”
“Vì ngươi dám ngã ngay trong khu sinh trưởng.”
Thần Thy im lặng, rồi bật cười.
“Anh nói như tôi cố tình vậy.”
Trần Minh nghiêng người, giọng trầm thấp:
“Nếu ngươi chết, cả căn cứ này sẽ loạn.”
“Vì vậy anh mới quan tâm tôi?”
“Vì vậy — ta không cho phép ngươi chết.”
Câu nói ấy, nghe như mệnh lệnh, nhưng lại khiến ngực cậu thắt lại.
Một kẻ như Trần Minh, giữa thế giới chết, vẫn giữ được lý trí, nhưng chẳng hiểu nổi lòng người.
Còn cậu — kẻ xuyên vào để sống sót, lại dần không chắc mình còn sống cho ai.
Buổi tối hôm đó, một vụ nổ xảy ra.
Kho lương thực bỗng nhiên bị phá hoại — dấu hiệu của phản loạn.
Trần Minh lập tức họp khẩn.
Thần Thy được gọi tới, đứng cạnh bàn chỉ huy phủ đầy bản đồ.
“Có nội gián.” – giọng Trần Minh lạnh đến mức đông cứng không khí.
“Là nhóm Bắc Trạm.” – một tướng báo cáo. “Chúng nghi ngờ việc ‘trồng cây’ là giả, rằng ngài đang lợi dụng dị năng giả mạo để thao túng dân.”
Thần Thy nhướn mày, nhớ đến những người dân đã xin mình hạt giống và nước sạch, kiềm không nổi mà bật cười chế giễu:
“Thao túng à… tôi có vẻ làm việc chăm chỉ quá rồi.”
Trần Minh liếc qua, ánh mắt như dao cắt:
“Im.”
“Tôi nói sai sao?” – cậu cười nhạt. “Thế giới này toàn người nghi thần nghi quỷ, có ai tin thật vào thứ gọi là ‘xanh’ nữa đâu.”
Không khí nặng nề.
Sau một lúc, Trần Minh quay sang đội trưởng an ninh:
“Mang người đi. Giữ nguyên hiện trường. Không được động đến khu sinh trưởng.”
“Nhưng, chỉ huy—”
“Ta nói, không được chạm.”
Giọng hắn lạnh băng, ánh mắt như đóng băng mọi sự phản đối.
Thần Thy lặng lẽ nhìn qua, trong lòng thoáng hiện lên cảm giác kỳ lạ — một người sắt đá như Trần Minh, lại đang... bảo vệ cậu.
Đêm đã muộn, Thần Thy không ngủ được.
Cậu ra ngoài, gió đêm lạnh lẽo quất thẳng vào mặt không nương tình. Tường thành cao vυ"t, ngoài xa là bóng zombie lang thang, ánh mắt phản quang xanh lục.
Trần Minh cũng ở đó.
Hắn đứng trên vọng lâu, tay cầm ống nhòm, không quay đầu khi nghe tiếng bước chân cậu.
“Anh định nhìn cả đêm à?”
“Không thể lơ là. Chúng thích đến vào rạng sáng.”
“Anh không sợ ngủ gục à?”
“Nếu ta ngủ, ai trông ngươi?”
Câu đáp khiến Thần Thy sững người.
Trần Minh đặt ống nhòm xuống, quay lại.
Trong ánh đèn yếu ớt, gương mặt hắn phủ bóng, đôi mắt sâu hoắm như có vực ngầm bên trong.
“Ngươi trồng cây cho nhân loại.” – hắn nói khẽ. “Ta giữ tường để nhân loại không chết. Hai việc giống nhau, chỉ khác cách làm.”
Thần Thy khẽ cười:
“Khác ở chỗ anh gϊếŧ người, tôi cứu người.”
Trần Minh không phản bác.
Hắn bước tới gần, khoảng cách chỉ còn một cánh tay.
“Nếu đến một ngày, ta phải gϊếŧ người ngươi muốn cứu — ngươi có hận ta không?”
Câu hỏi khiến gió như ngừng thổi.
Thần Thy nhìn hắn thật lâu, rồi đáp:
“Nếu tôi hận, tôi vẫn phải sống. Vì có ai khác đâu để giữ nhân loại này cùng anh?”
Một giây trôi qua, rồi Trần Minh bật cười khẽ, rất nhẹ nhưng rất thật.
“Cậu đúng là kẻ ngông cuồng nhất ta từng thấy.”
“Ngông mới sống được trong tận thế mà.”
Khi trời hửng sáng, cảnh vệ báo tin: Vườn trung tâm đã đâm chồi mới.
Mảnh đất ấy từng khô nứt, giờ mọc lên lớp cỏ xanh non.
Dân chúng quỳ xuống, gọi tên Thần Thy như một phép màu.
Còn Trần Minh, chỉ đứng từ xa nhìn, ánh mắt rơi vào dáng người gầy giữa đám đông —
người ấy mỉm cười, tay vương đất, như một vị thần nhỏ nhoi giữa địa ngục.
“Tây Thành đã sống lại.”
“Không phải do ta,” – hắn khẽ nói, “mà là do cậu.”