Quyển 3 - Chương 2

Buổi sáng thứ tư sau vụ tấn công, bầu trời xám tro như phủ một lớp bụi dày đến mức không còn biết ranh giới giữa ngày và đêm.

Căn cứ Tây Thành đang vá lại hàng rào kim loại, khói từ lò luyện bay nghi ngút. Trong tiếng hàn điện chói tai, Thần Thy cúi người bên một khóm cây non.

Cậu đã khiến nó mọc lên — một loại cỏ biến dị có thể thanh lọc không khí độc quanh căn cứ.

Nhưng chỉ mình cậu biết, thứ này không tồn tại trong cốt truyện gốc.

“Nếu mình có thể tái sinh thực vật, có lẽ mình có thể tái sinh cả nhân loại.”

Cậu vừa thì thầm vừa lau mồ hôi. Dị năng này không mạnh về tấn công, nhưng lại là nền tảng để khôi phục môi trường — điều mà Trần Minh khát khao hơn bất cứ thứ gì.

Tiếng giày bước nặng vang lên phía sau.

Cậu chưa cần quay lại đã biết ai đến.

“Lại làm việc một mình?” – giọng trầm vang lên, khàn như sắt cọ vào đá.

Thần Thy ngẩng đầu. Trần Minh đứng đó, áo choàng đen vương bụi, trên vai còn vết máu chưa khô. Ánh mắt hắn nhìn khóm cây nhỏ kia, rồi nhìn cậu.

“Ngươi trồng được thật.”

“Không hoàn toàn. Nó chỉ sống khi có tôi gần kề. Rời xa một tấc đất, nó sẽ chết.”

“Dị năng loại cảm ứng sinh học...” – hắn nhíu mày. “Không thường thấy.”

Thần Thy bật cười nhẹ:

“Không thường thấy cũng tốt. Ít nhất, nó khiến tôi còn giá trị để sống.”

Trần Minh im lặng một lát. Hắn cúi xuống, đầu ngón tay chạm vào lá cây đang rung.

Một dòng năng lượng mỏng như điện lan ra. Hắn nhận ra — mầm xanh kia thật sự có sinh khí.

“Từ nay,” – hắn nói chậm rãi, – “mỗi khu trồng thử nghiệm đều do ngươi phụ trách.”

“Anh không sợ tôi phản bội à?” – Thần Thy hỏi, giọng có chút mỉa mai.

“Nếu phản bội, ta gϊếŧ.” – hắn đáp, ánh mắt bình thản như đang nói về chuyện ăn cơm.

Một thoáng lặng, gió thổi qua, mang theo mùi kim loại.

Thần Thy mím môi, rồi cúi xuống tiếp tục chạm tay vào đất.

Trần Minh không đi — hắn đứng nhìn, lặng lẽ quan sát từng cử động nhỏ, như thể muốn khắc ghi dáng người gầy nhưng bền bỉ kia vào trong mắt.

Buổi tối, căn cứ phát lên báo động.

Đội trinh sát về gấp — xác sống biến dị đang tiến gần khu Bắc.

Tiếng còi vang lên rền rĩ, bầu trời trên đầu đỏ rực như lửa.

Thần Thy bị gọi đến khu chỉ huy, đứng giữa một đám người mặc giáp.

Trần Minh đứng đầu, giọng hắn như mệnh lệnh:

“Tuyến Bắc cần người giữ cổng. Khu năng lượng phải bảo toàn. Ai tự ý rời vị trí — bắn.”

Tất cả đáp đồng thanh:

“Rõ!”

Trong lúc hắn ra lệnh, ánh mắt hắn vẫn dừng nơi Thần Thy.

Không một lời nhắc, nhưng ánh nhìn ấy như xiềng xích — “Đừng chết.”

Trận chiến kéo dài đến rạng sáng.

Thần Thy ở trong hầm năng lượng, liên tục điều khiển gốc cây biến dị tạo ra luồng khí trong lành, khiến binh sĩ có thể hít thở được trong khói độc.

Khi tầng hầm rung chuyển, cậu nghe thấy tiếng kim loại va đập — tiếng chiến đấu của Trần Minh ở trên.

Một phần tường nứt ra, lửa tràn vào.

Thần Thy nghiến răng, cắm tay xuống đất, gào lên:

“Mọc đi! Mọc nữa đi!”

Dòng năng lượng xanh lan khắp sàn, rễ cây trồi lên, che chắn lấy hầm năng lượng.

Khi trận chiến kết thúc, trời vừa sáng.

Cửa hầm bật mở — Trần Minh bước vào, khói đen bám trên người, ánh mắt u ám.

Thấy Thần Thy vẫn ngồi đó, tay đầy máu, hắn dừng lại.

“Ngươi... còn sống.”

“Tôi bảo rồi, tôi còn giá trị mà.” – Cậu cười yếu ớt.

Hắn im lặng nhìn cậu, sau đó tháo găng sắt, cúi người đỡ lấy vai cậu.

Bàn tay hắn lạnh, nhưng lại giữ rất chặt.

“Từ nay, không được rời khỏi căn cứ mà không có ta đi cùng.”

“Anh sợ tôi chết?”

“Ta sợ mất thứ khiến nhân loại sống sót.”

Thần Thy nhìn hắn. Giữa gương mặt phủ tro và máu, đôi mắt ấy sâu như vực.

Một người sống để cứu, một người sống để thống trị.

Nhưng lúc này, giữa họ chỉ có một điều duy nhất tồn tại: niềm tin mong manh vào sự sống.

Đêm đó, trong khu nhà trung tâm, ngọn đèn duy nhất còn sáng.

Trần Minh đứng bên cửa sổ, nhìn những khóm cỏ biến dị đang mọc dưới ánh trăng yếu ớt.

Sau lưng hắn, Thần Thy đang ngủ gục trên bàn.

Lần đầu tiên, hắn nhận ra — giữa tận thế, có một thứ nhỏ bé hơn sinh tồn, nhưng mạnh hơn cả súng đạn:

Hy vọng.

Và hy vọng ấy, lại mang tên Thần Thy.