Quyển 2 - Chương 21

Trên dãy núi phương Bắc, tuyết đã ngừng rơi.

Mùa xuân đến muộn, nhưng đến rồi — như mọi lần.

Một căn nhà nhỏ nép giữa rừng tùng, khói lam mỏng bay lên từ bếp.

Bên trong, Thần Thy đang cẩn thận nhóm lửa, tay quấn băng vải, còn để lộ vài vết sẹo đã lành.

Nghe tiếng cửa mở, cậu ngẩng đầu — và mỉm cười.

“Ngươi về rồi à?”

Cố Quân Hành bước vào, áo choàng dính sương, tay xách giỏ củi.

Hắn không còn mặc giáp, không còn đeo gươm, chỉ là một người đàn ông bình thường, đôi mắt trầm ấm nhưng vẫn ẩn lửa bên trong.

“Trong núi có nai con lạc. Ta bắt được một con, định nuôi.”

“Đừng.” – Thần Thy nhướng mày. – “Ngươi mà nuôi, nó không sống nổi quá ba ngày.”

“Vì sao?”

“Vì ngươi quá đáng sợ.” – Cậu cười khẽ.

Cố Quân Hành lặng vài giây, rồi cũng bật cười.

Hắn đặt củi xuống, cởϊ áσ khoác, ngồi bên lò lửa.

Bàn tay to lớn của hắn vươn ra, nắm lấy tay Thần Thy — vết chai sần chạm vết sẹo mỏng.

“Tay lạnh không?”

“Không lạnh.”

“Ngươi vẫn nói dối như xưa.”

Thần Thy không phản bác, chỉ để mặc hắn giữ tay mình, khẽ kề bên vai của đối phương.

Ánh lửa hắt lên khuôn mặt cả hai, chiếu rõ từng nếp cười nhỏ.

“Ngươi hối hận không?” – Thần Thy hỏi, khẽ như gió.

“Vì điều gì?”

“Vì bỏ tất cả để đi cùng ta.”

“Không.” – Hắn đáp ngay, – “Ta chỉ hối vì đã khiến ngươi phải chịu quá nhiều.”

Một khoảng im lặng ấm áp.

Từng bông tuyết cuối cùng tan bên ngoài cửa sổ.

Thần Thy ngẩng lên, nhìn hắn, giọng nhẹ như lời thở:

“Nếu có kiếp sau, ta vẫn sẽ chọn gặp ngươi.

Nhưng lần đó, đừng có máu, đừng có hận, chỉ có ta và ngươi thôi.”

Cố Quân Hành mỉm cười.

Hắn cúi xuống, hôn lên trán cậu — một nụ hôn ngắn, dịu dàng đến lạ.

“Không cần kiếp sau.” – Hắn nói, – “Kiếp này đã đủ rồi.”

Ngoài kia, gió xuân mang theo hương tùng non, tuyết tan thành nước chảy xuống suối.

Trên sườn núi, giữa nền trắng, mọc lên một đoá hoa đỏ rực — duy nhất, kiêu hãnh và ấm như máu, như tình yêu của hai kẻ từng lạc mất nhau giữa bão tuyết.

Người ta bảo rằng:

“Ở tận cùng của Bắc quốc, có hai người sống ẩn, một người trồng hoa, một người chẻ củi. Mỗi khi tuyết rơi, họ ngồi bên nhau, nói chuyện về những điều đã qua, và mỉm cười như thể thế gian chưa từng nhuốm máu.”

__________

“Nếu thế giới này không thể dung chứa chúng ta, thì ta sẽ cùng ngươi dựng nên một thế giới khác, nhỏ thôi, đủ để ta yêu ngươi đến hết đời.”

[Kết thúc vi diện Tuyết Bắc Hành Ca, chúc mừng túc chủ hoàn thành cốt truyện, nhân sinh mỹ mãn.]

[Tiến tới thế giới tiếp theo... 3... 2... 1...]