Kinh thành lại vào mùa mưa.
Mưa dai dẳng như có ai cố tình giữ nó ở lại, rơi không dứt trên những mái ngói cong.
Từng giọt đập vào cửa sổ Đông Các, hòa với hơi lạnh len lỏi trong từng hơi thở.
Thần Thy ngồi trước bàn, viết — hoặc giả như đang viết.
Giấy trước mặt cậu đã thấm ướt nửa, mực loang như vết máu nhòe.
Bên ngoài, cung nhân đi qua, ai cũng bước nhẹ, cúi đầu, không dám thở mạnh.
Bởi trong cung này, chỉ cần một lời đồn, một ánh mắt, là có thể mất mạng.
“Điện hạ, Thái phó lại dâng sớ buộc tội người câu kết với Cố tướng quân.”
Giọng cung nữ run rẩy.
Thần Thy không ngẩng đầu, chỉ cười rất khẽ.
“Dâng thêm cũng được. Dâng đến khi mỏi tay cũng được.”
Cậu chấm bút, viết vào góc tờ tấu trống một hàng nhỏ:
“Nếu bệ hạ muốn tin, chẳng cần chứng cớ.”
Từ ngày vụ cháy Từ Ảnh Cung, triều đình như con thú bị thương — nghi ngờ, rối loạn, ai cũng lăm lăm dao giấu trong tay áo.
Mỗi ngày, có người bị xử. Mỗi đêm, có tiếng hét vọng từ ngục Cẩm Y xuống tận lòng đất.
Và Thần Thy, vẫn ngồi đây — ung dung, bình tĩnh, như thể chẳng liên quan gì đến máu và quyền lực đang cuộn trào ngoài kia.
Một bóng người bước vào.
Không cần nhìn, Thần Thy cũng biết ai.
“Thái phó đại nhân,” cậu cất giọng nhàn nhạt, “đến thăm người bệnh hay thăm kẻ phản?”
Lục Viễn cười, đôi mắt sâu không thấy đáy.
“Cả hai đều có thể chết. Ta chỉ muốn xem ngươi sẽ chọn chết kiểu nào.”
Cậu ngẩng đầu.
Ánh sáng mờ phản chiếu gương mặt cậu — lạnh, tĩnh, và mang nét gì đó khiến người ta vừa sợ vừa không dám rời mắt.
“Ngài quan tâm ta đến thế sao?”
Lục Viễn khẽ nhíu mày, rồi bật cười.
“Ta từng là người của hắn — Cố Quân Hành. Nhưng ngươi khiến hắn phản lại tất cả. Giờ hắn kéo quân về.
Nếu ta là triều đình, ta cũng sẽ muốn bóp chết ngươi đầu tiên.”
Thần Thy đặt bút xuống.
“Còn ngài thì sao?”
“Ta?” Hắn ta bước lại gần, giọng hạ thấp, “Ta muốn xem hắn sẽ làm gì khi thứ hắn quý nhất bị dẫm nát dưới chân hoàng đế.”
Thần Thy không đáp.
Chỉ lặng lẽ nhìn mưa rơi, ánh nhìn như xuyên qua cả lớp ngói dày.
Ngoài kia, tiếng sấm vọng lại, trầm đυ.c như tiếng trống trận.
Đêm.
Cung Đông Các im ắng, chỉ có ánh đèn lay động.
Trên bàn, tờ cáo trạng cũ vẫn nằm đó — “Thông địch, phản quốc.”
Bên cạnh, là một ống thư mới, chưa kịp gửi.
Cậu mở ra.
Trong thư viết ngắn gọn:
“Binh Bắc đã tới biên Trì Châu.
Cố Quân Hành đang tiến về kinh.”
Giọt mưa ngoài hiên rơi xuống miếng ngọc bên tay cậu, kêu “ting” khẽ.
Thần Thy cúi đầu, ngón tay khẽ vuốt miếng ngọc, cười nhạt.
“Ngươi thật không biết sợ là gì, Quân Hành.”
Một lát sau, cậu gọi cung nhân:
“Truyền người của Tả quân. Chuẩn bị xe, đêm nay ta muốn ra khỏi cung.”
“Nhưng điện hạ, cổng thành đóng rồi—”
“Không ai hỏi ngươi.”
Giọng Thần Thy thấp, nhẹ, nhưng lạnh đến mức khiến người khác cứng người.
Nửa đêm.
Một chiếc xe ngựa lặng lẽ lăn bánh qua cổng phụ cung Cẩm Hoa.
Trên xe, người ngồi nghiêng đầu tựa cửa, ánh mắt hững hờ, tấm áo choàng đen phủ kín.
Phía xa, tiếng trống báo động vang lên.
Bóng người trên xe mỉm cười, nói khẽ:
“Nếu ngươi đến, ta muốn là người đầu tiên chạm vào ngươi… dù là để gϊếŧ, hay để hôn.”
Xe biến mất trong màn mưa.
Giữa kinh thành, mưa rơi như trút, cuốn trôi mọi dấu vết, chỉ còn lại mùi sắt và mùi khói — thứ báo hiệu cho một cuộc tái ngộ không ai có thể tránh.