Quyển 2 - Chương 7

Tuyết đã ngừng.

Chỉ còn tro tàn rơi lả tả giữa khoảng sân phủ băng.

Lửa từ Đông Viện lan đến tận Từ Ảnh, thiêu rụi mấy tấm rèm lụa. Khói đen dâng lên cuồn cuộn như rắn quấn quanh mái cung điện.

Giữa hỗn loạn, Thần Thy đứng yên.

Mắt cậu phản chiếu ánh lửa đỏ như máu, và trong ánh sáng ấy, Cố Quân Hành hiện ra —

áo choàng đen sạm khói, vạt áo vương bụi tro, vai rớm máu, nhưng sống, thật sự sống.

“Ngươi đến rồi,” Thần Thy nói khẽ, giọng gần như thở.

Cố Quân Hành nhìn cậu, ánh mắt cứng rắn, lạnh và… quá nhiều thứ chưa nói.

“Ngươi tưởng ta để ngươi chết trong tay đám chó triều đình này sao?”

Một cơn gió thổi ngang, cuốn tàn tro lên cao.

Thần Thy cười nhạt, “Ta nghĩ ngươi sẽ không quay lại nữa.”

Cố Quân Hành tiến lên một bước, tay siết lấy vai cậu, hơi thở hắn phả ra còn mùi khói và máu.

“Ta đã quay lại. Nhưng ngươi lại chọn ở đây, giữa ổ rắn kia.”

“Vì ta muốn sống.”

Hai chữ ấy như nhát dao, khiến hắn siết chặt tay hơn, môi mím lại.

Sống — trong triều đình thối nát ấy, bằng cách cúi đầu, bằng cách im lặng, bằng cách phản lại hắn.

Phải chăng, đó là cái “sống” mà Thần Thy muốn?

“Ngươi nghĩ ta phản bội ngươi?”

Thần Thy khẽ hỏi, đôi mắt đen sâu không gợn sóng.

Cố Quân Hành không đáp. Hắn chỉ nhìn.

Nhìn đến khi cậu cúi đầu, rồi ngẩng lên, nở nụ cười rất mỏng:

“Ta chỉ chọn con đường ít chết hơn, Quân Hành à.”

Một tiếng động vọng lại — lính canh!

Tiếng bước chân sầm sập vang lên khắp hành lang.

“Đi!” Cố Quân Hành kéo tay cậu, giọng dồn dập.

Thần Thy khựng lại, nhìn quanh: “Không còn lối nào đâu. Cung này bị khóa từ bên ngoài.”

“Ta đến đây không để nghe ngươi nói chuyện bỏ cuộc.”

Hắn gằn từng chữ, kéo mạnh cậu vào gian thư phòng. Tấm bình phong bị đẩy ngã, sau nó là một mật đạo tối om.

“Lối thoát từ thời Tiên đế,” hắn nói, “người của ta mở lại rồi. Mau.”

Thần Thy đứng im, không nhúc nhích.

Cố Quân Hành ngoảnh lại, ánh mắt lóe lên giận dữ: “Ngươi điên rồi sao?”

“Không.”

Giọng Thần Thy bình tĩnh đến lạnh người.

“Ngươi đi, ta ở lại.”

Hắn sững lại. “Ngươi nói gì?”

“Ta còn việc chưa xong.”

Cậu khẽ cúi đầu, hàng mi rợp che ánh mắt. “Nếu ta đi, người ta sẽ nghi ngươi. Nếu ta ở, họ vẫn nghĩ ngươi đã bắt ta đi. Vậy chẳng phải tiện hơn sao?”

Cố Quân Hành bước đến, nắm lấy cằm cậu, ép ngẩng lên.

Ánh lửa nhảy múa giữa hai người, chiếu vào đôi mắt đối nghịch: một lạnh, một bốc cháy.

“Ngươi luôn tự quyết mọi chuyện,” hắn nói khẽ, “nhưng lần này, không được.”

Thần Thy bật cười, rất nhẹ, nhưng từng chữ cậu nói ra đều sắc như dao:

“Vậy ngươi gϊếŧ ta đi, Cố Quân Hành. Để ta khỏi phải sống thay cho ngươi nữa.”

Không khí đông cứng.

Hắn buông tay, cười khàn, trong đó có nỗi điên cuồng bị dồn nén suốt bao năm.

“Thần Thy, ngươi biết ta chưa từng có gan gϊếŧ ngươi.”

Một khoảng im lặng dài đến nặng nề.

Ngoài kia, lửa vẫn cháy, binh lính hô loạn, nhưng giữa khói, hai người chỉ còn lại nhau —

giống như đêm cuối ở Bắc Trấn, khi tất cả đã sụp đổ.

Cuối cùng, Cố Quân Hành nắm cổ tay cậu, giọng trầm xuống, khàn khàn:

“Ngươi muốn ở lại, thì ở. Nhưng nhớ — đừng chết trước ta.”

Hắn kéo cậu lại gần, môi gần chạm tai, khẽ nói:

“Vì ta sẽ quay lại. Và khi ấy, triều đình này… không còn chỗ cho ai ngoài ngươi.”

Rồi hắn buông ra, xoay người, biến mất trong mật đạo, để lại mùi khói, máu và tuyết tan hòa vào nhau.

Đến sáng hôm sau, cung Từ Ảnh cháy rụi một nửa.

Người ta tìm thấy Thần Thy ngồi bên cửa sổ, áo choàng ám khói, mắt nhìn xa xăm.

Không ai biết trong đêm ấy đã có ai đến.

Chỉ thấy cậu vẫn sống — và nụ cười trên môi, lạnh hơn cả tro tàn.

“Đêm ấy, có kẻ mang lửa đến cung Từ Ảnh,

nhưng người thật sự cháy lại là kẻ chưa từng chạm vào ánh sáng.”